Được tạo bởi Blogger.

Giới thiệu về tôi

Blogger templates

RSS

Pages

Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN GIÁO LÝ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN GIÁO LÝ. Hiển thị tất cả bài đăng

Con Người Tự Do


Ðại thi hào Rabindranath Tagore của Ấn Ðộ có kể câu chuyện ngụ ngôn như sau:
Khi còn trẻ, tôi cảm thấy tràn đầy năng lực... Một buổi sáng nọ, tôi ra khỏi nhà và hô lớn: "Tôi sẵn sàng phục vụ bất cứ ai muốn". Thế là tôi hăm hở lên đường và trong tư thế sẵn sàng phục vụ bất cứ ai chờ đợi. Từ đằng xa, đức vua và đoàn tùy tùng tiến đến. Vừa nghe tiếng tôi, ngài đã dừng lại và nói với tôi: "Ta đưa ngươi vào cung hầu hạ ta và bù lại, ta sẽ ban cho ngươi quyền hành". Ngẫm nghĩ, không biết dùng quyền hành để làm gì, tôi đành lặng lẽ bỏ đi...
Tôi tiếp tục ra đi và hô lớn: "Tôi sẵn sàng phục vụ bất cứ ai muốn". Chiều hôm đó, có một cụ già ngỏ ý thuê tôi và để đền bù, cụ cho tôi những đồng bạc mà âm thanh vang lên như bản nhạc. Nhưng tôi cảm thấy không cần tiền bạc, cho nên đành tiếp tục ra đi.
Tôi tiếp tục ra đi và tiến gần đến một căn nhà xinh đẹp. Một em bé gái xinh đẹp chào tôi và đề nghị với tôi: "Tôi thuê anh và bù lại, tôi sẽ tặng cho anh nụ cười của tôi". Tôi cảm thấy do dự. Một nụ cười sẽ kéo dài bao lâu? Chỉ trong chớp nhoáng, cô bé đã biến vào bóng tối...
Khi tôi rời bỏ căn nhà xinh đẹp, thì trời cũng đã tối. Tôi ngã người trên thảm cỏ và ngủ thiếp. Sáng ngày hôm sau, tôi thức giấc trong sự mệt mỏi. Khi mặt trời vừa lên, tôi đi lần ra bãi biển. Một cậu bé đang chơi đùa trên cát. Vừa thấy tôi, nó ngẩng đầu lên, mỉm cười như thể đã từng quen biết với tôi. Một lúc sau, nó nói với tôi: "Tôi sẵn sàng thuê anh và bù lại, tôi không có gì để cho anh cả". Tôi đón nhận ngay giao kèo của cậu bé. Và chúng tôi bắt đầu chơi đùa với nhau trên bãi cát. Những người qua lại ngỏ ý muốn thuê tôi, nhưng tôi từ chối, bởi vì từ ngày hôm đó, tôi mới thực sự cảm thấy mình là một con người tự do.
Không gì quý bằng độc lập tự do: không chừng câu khẩu hiệu quen thuộc này ứng dụng một cách rất xác thực vào đời sống Ðức Tin của chúng ta... Chúng ta tuyên xưng Chúa Giêsu là Ðấng Cứu Thoát, bởi vì Ngài đến để giải phóng chúng ta, Ngài đến để làm cho chúng ta được tự do. Và tự do mà Ngài mang lại cho chúng ta là gì nếu không phải là tự do khỏi tội lỗi, tự do khỏi đam mê, tự do khỏi ích kỷ, tự do khỏi danh vọng, tiền bạc và tất cả những gì ràng buộc con người...
Trích sách Lẽ Sống

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

MÓN QUÀ THẬP GIÁ


Một người đàn bà giàu có đang hấp hối trên giường bệnh. Trong tờ di chúc để lại, bà kể tên của tất cả mọi người thân thuộc và xa gần sẽ hưởng gia tài của bà. Tuyệt nhiên, bà không hề đá động đến cô gái nghèo và trung thành hầu hạ bà từng giây từng phút. Quà tặng duy nhất mà bà tặng cho cô đó là một thánh giá được bọc thạch cao.
Cô gái nhận lấy món quà nhưng lòng cô đầy cay đắng buồn phiền. Cô tự nghĩ: mình đã trung thành phục vụ, hầu hạ sớm hôm để rồi chỉ được món quà không ra gì.
Không còn đủ bình tĩnh để nuốt lấy từng giọt cay đắng, cô đã kéo thập giá xuống khỏi tường và ném tung trên nền nhà. Cây thập giá vỡ tung và kìa, trước sự ngạc nhiên của cô, tất cả những mảnh vụn thoát ra khỏi lớp vỏ thạch cao đều là những viên kim cương óng ánh...
Anh chị em thân mến,
Cô gái chỉ có thể hiểu được lòng tốt của người chủ khi cô nhận ra giá trị của món quà...
Lắm khi Thiên Chúa cũng gửi đến cho chúng ta những món quà được bao bọc bằng hình thù của thập giá. Sự sần sù và dáng vẻ thê thảm của thập giá làm ta không thể hiểu được lòng tốt của Thiên Chúa.
Thiên Chúa yêu thương chúng ta, Thiên Chúa không bao giờ muốn điều dữ cho chúng ta. Tất cả mọi sự xảy đến cho chúng ta đều nhằm dẫn đưa chúng ta đến nguồn hạnh phúc cao cả hơn.
(Sưu tầm)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

BẰNG LÒNG VỚI NHỮNG GÌ MÌNH CÓ

Một tối nọ, ba chàng kỵ sĩ cỡi ngựa đi qua sa mạc. Khi họ băng qua lòng sông khô cạn, một tiếng nói gọi họ:
" Dừng lại!"
Họ nghe theo. Rồi tiếng nói bảo họ xuống ngựa, bốc một nắm sỏi, bỏ vào trong túi và lên ngựa lại.
Rồi tiếng nói lại bảo, "Các bạn đã làm theo lệnh tôi. Ngày mai lúc mặt trời mọc, các bạn sẽ vừa vui mừng, vừa hối tiếc."
Các kỳ sĩ lại lên đường, lòng rất hoang mang.
Khi mặt trời mọc, họ thọc tay vào túi và thấy một phép lạ đã xẩy ra. Đá sỏi đã biến thành kim cương, hồng ngọc và những thứ đá quý khác.
Nhớ lại lời đã báo trước, họ vừa vui mừng, vừa hối tiếc - vui mừng vì đã lấy được một ít, và hối tiếc vì đã không lấy nhiều hơn.
***
Bằng lòng với những gì mình có, chính là sống an vui hạnh phúc. Chúng ta đừng có voi đòi tiên. Tạ ơn Chúa vì những hồng ân đã lãnh nhận và sống xứng đáng với những ân huệ Người ban, đó là người sống đẹp lòng Chúa và sẽ được Chúa ban thêm cho.
SƯU TẦM ( từ www.ngonluanho.net )

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Bạn mang hành trang gì khi vào đời?


Bước chân vào đời, ai cũng chuẩn bị cho mình một vài thứ hữu ích, nhưng hành trang của mỗi người không ai giống ai, có người chỉ cần một ít vốn về vật chất, có người mang trên vai những kiến thức đã từng được học, có người lại chẳng biết mình sẽ cần gì trên con đường tiến tới tương lai.
Còn bạn, bạn mang hành trang gì khi vào đời?
Một ít tăm ... vì cái tăm sẽ nhắc bạn nhớ tìm và phát hiện những đức tính tốt của mọi người, kể cả bản thân của bạn.
Một sợi dây cao su ... vì dây cao su sẽ nhắc bạn nhớ sống linh động.Mọi chuyện trên đời không phải lúc nào cũng đi theo hướng bạn muốn, nhưng dù cách này hay cách khác chúng ta vẫn giải quyết tốt được mọi vấn đề.
Một nụ hôn ngọt ngào... vì nụ hôn ấy sẽ nhắc bạn nhớ rằng mọi người cần nhận được một lần ôm hôn hoặc một lời khen tặng mỗi ngày.
Một miếng băng dán ... vì miếng băng sẽ nhắc bạn nhớ hàn gắn những vết thương lòng của bạn hoặc của ai đó.
Một cục tẩy ... vì cục tẩy sẽ nhắc bạn nhớ rằng ai đó cũng có thể phạm lỗi. Không sao, chúng ta học từ những lỗi lầm.
Một cây kẹo gum bubble ... vì chất dính của kẹo gum sẽ nhắc bạn nhớ luôn bám theo mục tiêu đã đề ra, đừng bỏ cuộc và bạn sẽ đạt được những điều mình mong ước.
Một cây bút chì ... vì bút chì sẽ nhắc bạn nhớ viết ra những điều tốt bạn làm hằng ngày.
Và hãy nhớ mang theo mình một túi trà... vì túi trà sẽ nhắc bạn nhớ hằng ngày nên nghỉ ngơi, thư giãn và ôn lại danh sách những điều phúc lành mà Thượng đế ban tặng.
Bạn có đem theo những vật đó không?
SƯU TẦM

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHIẾC BÌNH NỨT.

Có một người gánh nước bằng hai chiếc bình lớn treo hai đầu một cái đòn gánh. Một trong hai bình ấy bị một vết nứt. Cái bình còn nguyên kia thì tuyệt hảo và luôn luôn đem về nhà một bình đầy nước. Chiếc bình nứt lúc nào cũng chỉ còn nửa bình nước sau khi đi hết đoạn đường dài từ con suối về đến nhà.
Suốt hai năm tròn, ngày nào cũng vậy, người gánh nước chỉ mang về nhà có một bình rưỡi nước. Dĩ nhiên, cái bình nguyên vẹn rất hãnh diện về thành tích của mình, hoàn tất cách tuyệt hảo nhiệm vụ nó được tạo ra để thi hành.
Tội nghiệp chiếc bình nứt! Nó rất xấu hổ về khuyết điểm của mình, và khổ sở vì chỉ hoàn tất được có một nửa công việc nó được giao phó.
Sau 2 năm chịu đựng cái mà nó cho là một thất bại chua cay, một ngày nọ chiếc bình nứt bèn lên tiếng với người gánh nước bên bờ suối: “Con thật lấy làm xấu hổ, vì vết nứt bên hông làm rỉ mất nước suốt dọc đường đi về nhà bác.”
Người gánh nước trả lời: “Con đã chẳng để ý thấy chỉ có hoa mọc trên đường đi bên phía của con à? Ta đã biết khuyết điểm của con, nên ta đã gieo hạt hoa dọc đường bên phía của con, và mỗi ngày trên đường mình đi về con đều đã tưới nước cho chúng nó...
... Hai năm nay ta vẫn luôn hái được mấy đóa hoa đẹp đó để chưng trên bàn. Nếu mà con không phải là con y như thế này, thì trong nhà đâu có được trang hoàng đẹp đẽ như vậy."
Mỗi người trong chúng ta đều có những khuyết điểm rất riêng biệt. Ai cũng đều là một bình nứt. Nhưng chính các vết nứt đó đã giúp chúng ta thấy được lòng bao dung của Chúa, nhìn ngắm và thưởng thức công trình tuyệt vời mà tình yêu Chúa đang thực hiện nơi chúng ta.
Là những con người tầm thường, nhưng chúng ta có thể cộng tác với Chúa để vẽ những bông hoa đẹp ven con đường chúng ta đi qua, cho một thế giới xinh đẹp hơn.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tôi Cầu Xin Chúa

I asked God

I asked God to take away my pain.
God said, No. It is not for me to take away, but
for you to give it up.

I asked God to make my handicapped child whole.
God said, No. Her spirit is whole
and her body is only temporary.

I asked God to grant me patience.
God said, No.
Patience is a by-product of tribulations;
it isn't granted, it is earned.

I asked God to give me happiness.
God said, No.
I give you blessings. Happiness is up to you.

I asked God to spare me pain.
God said, No.
Suffering draws you apart from worldly cares
and brings you closer to me.

I asked God to make my spirit grow.
God said, No.
You must grow on your own,
but I will prune you to make you fruitful.

I asked for all things that I might enjoy life.
God said, No.
I will give you life so that you may enjoy all things.

I ask God to help me LOVE others, as much as he loves me.
God said... Ahhhh, finally you have the idea.
If you love God, send this to ten people
and back to the person that sent it.

Tôi Cầu Xin Chúa

Tôi xin Chúa hãy cất khỏi tôi những đau khổ.
Chúa trả lời không. Không phải Ta là người cất bỏ nó đi,
nhưng chính con phải từ bỏ nó.

Tôi xin Chúa hãy chữa lành cho đứa con tàn tật của tôi được toàn vẹn.
Chúa trả lời không. Linh hồn của nó thì vẹn toàn,
và thân xác của nó chỉ là tạm bợ mà thôi.

Tôi xin Chúa hãy ban cho tôi sự kiên nhẫn.
Chúa trả lời không. Kiên nhẫn là kết quả từ những gian khổ;
không phải là ban cho, nhưng là gặt hái được.

Tôi xin Chúa hãy ban cho tôi hạnh phúc.
Chúa trả lời không.
Ta chỉ ban cho con hồng ân. Hạnh phúc thì tùy thuộc vào nơi con.

Tôi xin Chúa cho tôi được thoát khỏi đau khổ.
Chúa trả lời không.
Ðau khổ làm cho con xa cách với thế giới,
nhưng đưa con lại gần với ta hơn.

Tôi xin Chúa cho tâm trí tôi được lớn mạnh.
Chúa trả lời không.
Chính con phải tự lớn lên,
nhưng ta sẽ cắt tỉa để con được trổ sinh hoa trái.

Tôi xin Chúa hãy ban cho tôi tất cả mọi thứ để tôi vui hưởng cuộc đời.
Chúa trả lời không.
Ta cho con sự sống để con có thể vui hưởng được tất cả.

Tôi xin Chúa hãy giúp tôi yêu thương người khác giống như Ngài đã yêu tôi.
Chúa trả lời... Ah! cuối cùng thì con đã có được ý muốn đó.
Nếu con yêu Chúa, con hãy đem tình yêu này đến với mười người khác,
và với người đã đem tình yêu đó đến với con.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHUYỆN CON LỪA GIÀ


Một ngày nọ , con lừa của ông chủ trang trại , xảy chân rơi xuống một cái giếng .
Lừa kêu la tội nghiệp hàng giờ liền .
Người chủ trang trại cố nghĩ xem nên làm gì .
Cuối cùng ông quyết định :
Con lừa đã già , dù sao thì cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả .
Ông nhờ vài người hàng xóm sang giúp mình .
Họ xúc đất và đổ vào giếng .
Ngay từ đầu , lừa đã hiểu chuyện gì đang xảy ra và nó kêu la thảm thiết .
Nhưng sau đó lừa trở nên im lặng .
Sau một vài xẻng đất , ông chủ trang trại nhìn xuống giếng và vô cùng sửng sốt .
Mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng , lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên .
Cứ như vậy , đất đổ xuống , lừa lại bước lên cao hơn .
Chỉ một lúc sau mọi người nhìn thấy chú lừa xuất hiện trên miệng giếng và lóc cóc chạy ra ngoài .
***
Cuộc sống sẽ đổ rất nhiều thứ khó chịu lên người bạn ..
Hãy xem mỗi vấn đề bạn gặp , phải là một xẻng đất để bạn bước lên cao hơn .
Chúng ta có thể thoát khỏi cái giếng sâu nhất , chỉ đơn giản bằng cách đừng bao giờ đầu hàng ..
Chút chia sẽ đầu năm Con Ngựa cách dzí dzỏm ..
Để cùng nhau cố gắng đạt đến thành công như lòng mình hằng ao ước ..
Với cả tâm tình !

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH

Lễ Giáng Sinh là một nghi lễ đặc biệt quan trọng của nhà thờ Thiên Chúa Giáo được tổ chức vào ngày 25/12 hàng năm. Mục đích của nghi lễ là nhằm tái hiện lại cảnh tượng Chúa Giê su ra đời, thể hiện lòng nhân từ và sự khiêm nhường của Đức Chúa. Xin giới thiệu với các bạn đoạn trích chương 1 và 2 trong cuốn kinh phúc âm Tân Ước qua những hình ảnh rất dễ thương để các bạn hiểu rõ thêm về lễ Giáng Sinh.


Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, gặp trinh nữ Maria đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít.



Sứ thần vào nhà trinh nữ Maria và nói: "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà." Nghe lời ấy, Maria rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.
Sứ thần liền nói: "Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận."




Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần: "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng! "
Sứ thần đáp: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được."
Bấy giờ bà Ma-ri-a nói: "Vâng, tôi là nữ tỳ của Thiên Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần truyền." Rồi sứ thần Gáp-ri-en từ biệt ra đi.




Hoàng đế Au-gút-tô ra lệnh mọi người phải làm sổ kiểm tra dân số. Đây là cuộc kiểm tra đầu tiên, được thực hiện thời ông Qui-ri-ni-ô làm tổng trấn xứ Xy-ri. Ai nấy đều phải về quê quán để khai tên tuổi. Ông Giu-se từ thành Na-da-rét trở về Bê-lem, miền Giu-đê, vì ông thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Ông lên đó khai tên cùng với người đã thành hôn với ông là bà Ma-ri-a, lúc ấy đang có thai.



Khi hai người đang ở đó, thì bà Ma-ri-a đã tới ngày sinh nở. Hai ông bà đi tìm chỗ trọ nhưng không có chỗ. Hai ông bà liền tìm một lều nơi chăn giữ chiên bò. Bà Maria sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ nơi hang bò lừa.


Trong vùng ấy, có những người chăn chiên sống ngoài đồng và thức đêm canh giữ đàn vật. Bỗng thiên thần Chúa đứng bên họ, và vinh quang của Chúa chiếu toả chung quanh, khiến họ kinh khiếp hãi hùng. Nhưng sứ thần bảo họ: "Anh em đừng sợ. Này tôi báo cho anh em một tin vui lớn lao, cũng là tin vui cho toàn dân: Hôm nay, một Đấng Cứu Thế đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đa-vít, Người là Chúa Ki-tô. Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ." Bỗng có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng:
"Vinh danh Thiên Chúa trên trời,
Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương."


Khi các thiên thần từ biệt mấy người chăn chiên để về trời, những người này bảo nhau: "Nào chúng ta sang Bê-lem, để xem sự việc đã xảy ra, như Chúa đã tỏ cho ta biết." Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ.
Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nói với họ về Hài Nhi này. Nghe các người chăn chiên thuật chuyện, ai cũng ngạc nhiên. Còn bà Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ những kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng. Rồi các mục đồng ra về, vừa đi vừa tôn vinh ca tụng Thiên Chúa, vì mọi điều họ đã được mắt thấy tai nghe, đúng như đã được nói với họ.



Khi Đức Giê-su ra đời tại Bê-lem, miền Giu-đê, có mấy nhà chiêm tinh từ phương Đông đến Giê-ru-sa-lem, và hỏi: "Vua dân Do-thái mới sinh ra ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao lạ của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi tìm đến bái lạy Người." 
Nghe tin ấy, vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao. Nhà vua liền triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân lại, rồi hỏi cho biết Đấng Ki-tô phải sinh ra ở đâu. Họ trả lời: "Tại Bê-lem, miền Giu-đê, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng: "Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời."
Bấy giờ vua Hê-rô-đê bí mật vời các nhà chiêm tinh đến, hỏi cặn kẽ về ngày giờ ngôi sao đã xuất hiện. Rồi vua phái các vị ấy đi Bê-lem và dặn rằng: "Xin quý ngài đi dò hỏi tường tận về Hài Nhi, và khi đã tìm thấy, xin báo lại cho khanh, để khanh cũng đến bái lạy Người."



Nghe nhà vua nói thế, họ ra đi. Và kìa từ trời cao, ngôi sao họ đã thấy ở phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại. Trông thấy ngôi sao, họ mừng rỡ vô cùng. Họ vào nhà, thấy Hài Nhi Giêsu với thân mẫu là bà Ma-ri-a, liền sấp mình thờ lạy Người. Rồi họ mở bảo tráp, lấy vàng, nhũ hương và mộc dược mà dâng tiến. Sau đó, họ được báo mộng là đừng trở lại gặp vua Hê-rô-đê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình.
Khi các nhà chiêm tinh đã ra về, thì thiên thần Chúa hiện ra báo mộng cho ông Giu-se rằng: "Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập, và cứ ở đó cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hê-rô-đê sắp tìm giết Hài Nhi đấy! " Ông Giu-se liền trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập. Ông ở đó cho đến khi vua Hê-rô-đê băng hà, để ứng nghiệm lời Chúa phán xưa qua miệng ngôn sứ: Ta đã gọi con Ta ra khỏi Ai-cập.
Bấy giờ vua Hê-rô-đê thấy mình bị các nhà chiêm tinh đánh lừa, thì đùng đùng nổi giận, nên sai người đi giết tất cả các con trẻ ở Bê-lem và toàn vùng lân cận, từ hai tuổi trở xuống, tính theo ngày tháng ông đã hỏi cặn kẽ các nhà chiêm tinh. Thế là ứng nghiệm lời ngôn sứ Giê-rê-mi-a: "Ở Ra-ma, vẳng nghe tiếng khóc than rền rĩ: tiếng bà Ra-khen khóc thương con mình và không chịu để cho người ta an ủi, vì chúng không còn nữa".



  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

AI DẠY AI.

Chiều tối, cả lớp giáo lý tay cần gói xôi nhồm nhoàm. Thấy chị Giáo Lý Viên đến chúng vội vàng ùa vào lớp, im phăng phắc... Ngạc nhiên quá, sao hôm nay các em lại ngoan đến lạ. Gần hết giờ, chị tưởng thưởng cho cả lớp một vũ điệu. Các em hào hứng nhảy y như thể chưa bao giờ nhảy. Chị phấn khởi. Ngày nào các em cũng như thế này thì thế giới tuyệt biết bao. Nhưng dù sao là lớp học nên phải có chừng mực.
- Chị: Thôi, hôm nay chúng ta nhảy vậy đủ rồi. Lần sau chúng ta lại nhảy nhé.
- Em: Chị ơi nhảy nữa đi chị. Nãy giờ ngồi học lạnh quá chị ơi.
- Chị: Sao lạnh?
- Em: Cả ngày nay mưa phùn mà chúng em đi hái trà giúp gia đình bạn Lộc. Má bạn ấy nhập viện. Ba Lộc đâu có thấy đường. Lạnh quá chị.
- Chị: Vậy lúc chúng em ăn xôi là ăn tối à. Không về nhà sao?
- Em: Chúng em từ vườn trà về vào học luôn. Cả ngày nay chúng em có tí xôi thôi chị.
- Chị: Sao?
- Em: Nhà thằng Lộc hết gạo rồi. sáng tụi em đến, Lộc cứ nói cho chúng em về. Nhưng tụi em cứ làm. Tới trưa Lộc mới nói nhà nó hết gạo.
- Em: Tụi em góp tiền
- Em: Em đi mua gạo về nấu xôi đó chị.
- Chị: Em giỏi vậy sao.
- Em: Con gái mà chị.
- Chị: Nhưng sao các em hôm nay đi học ngoan vậy.
- Em: Đơn giản lắm. Tại thằng Lộc, nó nói đến rơi nước mắt luôn chị.
- Chị: Lộc nói gì.
- Em: Nó muốn đến lớp học mà không được, Còn tụi em được đi học cố học thay nó. Nó còn phải chăm ba, chăm mẹ nữa. Nhà mình không có ai ở nhà tội ba nó lắm.
- Chị:!!! Cám ơn các em. Hôm nay chính các em đã sống Lời Chúa và dạy chị bài học Giáo Lý đầy ý nghĩa!
Xuân Hy Vọng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Lời động viên

Lời động viên
Đôi khi bạn nên để ngoài tai những lời chỉ trích nghi ngờ vì chính những điều đó sẽ giết chết mọi nỗ lực của bạn nhanh hơn cả việc bạn gục ngã vì kiệt sức. Trái lại hãy lấy những điều đó là động lực để bản thân tiếp tục cố gắng và hãy luôn ghi nhớ thất bại thật sự là khi bạn từ bỏ mọi hy vọng, và ngừng nỗ lực.
Một đàn ếch đi ngang qua một khu rừng và hai con ếch bị rơi xuống một cái hố. Khi thấy cái hố quá sâu những con ếch còn lại bèn nói với hai con ếch kia rằng chúng sẽ phải chết.
Hai con ếch mặc kệ những lời bình luận và cố hết sức nhảy ra khỏi cái hố. Đàn ếch nhao nhao bảo chúng đừng nhảy vô ích, hãy chấp nhận cái chết không thể tránh khỏi.
Cuối cùng, một con ếch nghe theo lời của đàn ếch. Nó gục xuống chết vì kiệt sức và tuyệt vọng. Con ếch còn lại vẫn dồn hết sức lực cuối cùng tiếp tục nhảy lên. Đàn ếch trên bờ lại ầm ĩ la lên bảo nó hãy nằm yên chờ chết. Con ếch nọ lại càng nhảy mạnh hơn nữa . Và thật kỳ diệu, cuối cùng nó cũng thoát ra khỏi cái hố sâu ấy.
Đàn ếch xúm lại:
“Không nghe chúng tôi nói gì à?”
Chúng cứ hỏi mãi trong sự ngạc nhiên, lúng túng của con ếch nọ.
Cuối cùng sự thật cũng được một con ếch già hé lộ rằng: con ếch vừa thoát khỏi cái hố kia bị điếc và nó cứ nghĩ là những con ếch khác hò reo đang cổ vũ cho nó, và chính điều đó đã làm nên một sức mạnh kỳ diệu giúp cho nó tìm được sự sống mong manh trong cái chết.
Cuộc sống với bộn bề lo toan, vất vả, sẽ không ít lần chúng ta gặp phải những khó khăn hay đau khổ và tuyệt vọng…Vậy những lúc như thế bạn cần gì? Có phải chăng là một sự cảm thông, chia sẻ hay một lời an ủi, động viên. Có được những điều may mắn ấy chúng ta sẽ có đủ nghị lực để đương đầu và vượt qua mọi thử thách của cuộc sống, để tìm đến bến bờ tươi đẹp hơn.
Thật vậy, một lời nói cũng giống như một thứ vũ khí hết sức nguy hiểm. Nếu chúng ta dùng nó để động viên hay khích lệ những người thân, những người mình thương yêu thì điều đó thật tuyệt vời và đáng quý.
Nhưng cũng sẽ rất tàn nhẫn nếu chúng ta vô tình chĩa nó về một người nào đó, lời nói đó có thể đối với bản thân chúng ta không là gì cả, nhưng có thể làm người trực tiếp nhận nó bị tổn thương và đôi khi có thể gây hậu quả nghiêm trọng mà chúng ta không thể nào ngờ đến.
Qua câu truyện “con ếch” chúng ta có thể thấy được lời nói có sức mạnh khủng khiếp đến thế nào. Một lời động viên chân thành dành cho người đang trong cơn khủng hoảng có thể mang đến sức mạnh bất ngờ để vượt qua hết những khó khăn nghịch cảnh mà họ tưởng chừng như không bao giờ có thể làm được.
Ngược lại, một lời tiêu cực với người đang trong cơn khủng hoảng có thể giết chết họ.
Vì vậy tất cả mọi người chúng ta hãy cẩn thận với lời nói của mình. Hãy nói những lời mang đến niềm tin và sức sống cho những ai đi ngang qua cuộc đời bạn.
SƯU TẦM

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HI GIÊSU

Hi Giêsu!
Một thằng nhóc khoảng 5 tuổi đầu xù, tóc rối, mồ hôi nhễ nhãi, tay ôm quả bóng nhựa chạy ù vào nhà chầu gục gục cái đầu, lí nhí mấy lời rồi chạy đi mất. 
Chiều tới, lại chú nhóc ấy thập thò ở cửa nhà chầu giơ hai ngón tay, cười rất tươi. Rồi cũng thật nhanh biến mất. 
Tối đến, chú nhóc ấy ôm cả bịch bánh trên tay vừa ăn vừa chạy vào nhà chầu, giơ tay vẫy vẫy. 
Một bà cụ ngồi cầu nguyện trong nhà chầu thấy vậy lẩm bẩm: 'Con nhà ai hết chỗ chơi rồi, vào cả nhà Chúa đùa giỡn'
Chú nhóc chẳng hề nghe thấy. Cũng thật nhanh chạy ra sân bóng với các bạn.
Tôi chú ý chú nhóc ấy từ lâu. Hôm nay tận mắt thấy nhiều lần như thế thì ngạc nhiên, lân la ra hỏi chuyện
- Này con, con vào nhà chầu chi vậy.
- Con vào chơi với Giêsu.
- Chơi ư? Con nói gì với Giêsu?
- Hi Giêsu!
- Rồi Giêsu nói gì với con?
- Giêsu cười thôi.
- Rồi con làm gì?
- Con cười lại.
Em đã dạy cho tôi một bài học về cầu nguyện thật đơn giản. Một tình bạn với Giêsu rất dễ thương và khăn khít làm sao!
XHV

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

DÊ, CỪU và SÓI


Cừu là loài ăn cỏ, thường sống theo đàn lớn. Khi có Sói xuất hiện, Cừu luôn quen chạy tán loạn, mỗi con một nơi, thế nên Sói dễ bắt Cừu. Còn Dê là loài ăn cả cỏ và lá cây, thường sống theo bầy nhỏ, phàm ăn nhưng khéo leo trèo. Ở đâu có đàn Dê xuất hiện, chỉ một thời gian sau là cây cối bị trụi sạch lá. Khác với Cừu, khi Sói xuất hiện, Dê luôn đứng sát lại với nhau và chĩa sừng ra phía ngoài khiến Sói khó bắt được Dê.
Người chăn cừu có kinh nghiệm thường thả bầy Dê vào đàn Cừu. Khi sống cùng với Dê, Cừu cũng thay đổi thói quen. Nếu Sói xuất hiện, Cừu không chạy tứ tung nữa, chúng tập trung lại quanh bầy Dê, do vậy mà Sói khó bắt được Cừu.
Một lần nọ, có một con Cừu lạc đàn lang thang trên đồng cỏ bị Sói bắt gặp. Sói liền phỉnh lừa Cừu rằng loài Sói vốn rất kính trọng loài Cừu vì Cừu không làm tổn hại tới cây cối, nhưng đối với loài Dê thì khác, tham lam và chuyên phá hoại cây cối. Sói đề nghị Cừu tránh xa Dê để chúng có thể tấn công Dê nhằm bảo vệ cây cối cũng như đồng cỏ cho Cừu. Cừu trở về nói với cả đàn Cừu biết, chúng thấy có lý nên quyết định tránh xa bầy Dê.
Khi Sói xuất hiện, đàn Cừu không còn ở gần bầy Dê nữa nên mạnh con nào con nấy lại bỏ chạy tán loạn theo bản năng, thế là Sói thoải mái vồ lấy Cừu mà ăn thịt.
SUY TƯ: Đoàn kết thì sống, chia rẽ thì chết. Một sự thật hiển nhiên. Tục ngữ cũng nói: “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại thành hòn núi cao”. Vì ích kỷ, người ta thường chỉ trích và hiềm khích lẫn nhau, lúc đó chẳng ai có lợi, chỉ lợi cho kẻ xấu. Đục nước thì béo cò. Ngụ ngôn này khuyên chúng ta phải biết đoàn kết với nhau, muốn đoàn kết thì phải yêu thương nhau, không yêu thương nhau thì không thể đoàn kết.
Sưu tầm

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

LÂU ĐÀI CÁT


Hai đứa trẻ, đang chơi cát trên bãi biển. Chúng đắp cát xây một tòa lâu đài với cổng to đồ sộ, những đỉnh tháp, thành trì và những lối vào quanh co. Nhưng lúc gần hoàn chỉnh, một cơn sóng lớn ập đến cuốn đi tất cả, chỉ còn lại một đụn cát ướt! Bạn nghĩ hai đứa trẻ sẽ khóc, thất vọng vì công trình của mình bị cuốn đi? Nhưng thật ngạc nhiên và đáng yêu làm sao, chúng nắm tay nhau chạy ra xa, tung tăng nhảy khỏi mép nước đang chực kéo tới, cười đùa rồi lại ngồi xuống và xây tòa lâu đài khác.
Tất cả mọi sự việc trong cuộc sống chúng ta, kể cả những thành tựu công phu mà chúng ta đã dành nhiều thời gian và công sức để tạo ra, đều được xây trên cát. Sớm hay muộn, những cơn sóng cũng sẽ tràn tới xô đổ tất cả những gì chúng ta đã khó nhọc xây đắp. Nhưng bao giờ thì cơn sóng sẽ đến? Không ai biết trước được! Chỉ biết rằng với những ai có được bàn tay của người khác để nắm chặt, để cùng chia sẻ những thành công, thất bại thì mới có thể cười vang và vượt qua mọi khó khăn.
Sưu tầm facebook Hòa Augustino.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Chặt cây nào?


Thầy hỏi: “Nếu các trò lên núi chặt cây, vừa vặn trước mắt có hai gốc cây, một gốc cây to, một gốc cây nhỏ, các em sẽ chặt gốc nào?” Câu hỏi vừa ra, tất cả học sinh đều nói: “Tất nhiên là chặt gốc cây to rồi.”
Thầy cười cười, nói: “Gốc cây to kia chỉ là một gốc bạch dương bình thường, mà gốc cây nhỏ kia lại là một cây thông, bây giờ các em sẽ chặt cây nào?”
Chúng tôi nghĩ, cây thông tương đối trân quý, nên trả lời: “Tất nhiên sẽ chặt cây thông, bạch dương không được bao nhiêu tiền!”
Thầy mang theo nụ cười không đổi nhìn chúng tôi, hỏi: “Nếu gốc cây dương là thẳng tắp, mà cây thông lại uốn éo xiêu vẹo, các em sẽ chặt cây nào?”
Chúng tôi cảm thấy có chút nghi hoặc, liền nói: “Nếu là như vậy, hay là vẫn chặt cây dương. Cây thông cong queo ngoằn ngoèo, làm gì cũng không làm được!” Ánh mắt thầy lóe lên, chúng tôi đoán là thầy sẽ thêm điều kiện nữa, quả nhiên, thầy nói: “Cây dương tuy thẳng tắp, nhưng bởi đã lâu năm, nên phần giữa mục rỗng, lúc này, các em sẽ chặt gốc nào?” Tuy không hiểu nổi trong hồ lô của thầy bán thuốc gì, chúng tôi vẫn từ điều kiện của thầy mà suy nghĩ, nói: “Thế thì lại chặt cây thông, cây dương ở giữa đã mục rỗng, càng không thể dùng!” Sau đó thầy liền hỏi: “Thế nhưng dù cây thông ở giữa không mục rỗng, nhưng nó cong queo quá ghê gớm, bắt đầu chặt rất khó khăn, các em sẽ chặt gốc nào?” Chúng tôi dứt khoát không suy nghĩ kết luận của thầy là gì nữa, liền nói: “Vậy chặt cây dương. Đều không thể dùng như nhau, đương nhiên chọn cây dễ chặt!” Thầy không để chúng tôi thở, liền hỏi: “Thế nhưng trên cây dương có một tổ chim, mấy con chim non đang ở trong ổ, các em sẽ chặt gốc nào?” Cuối cùng, có người hỏi: “Thầy ơi! Rốt cuộc thầy muốn nói gì cho chúng em vậy? Hỏi những thứ đó làm gì vậy thầy?” Thầy thu hồi nụ cười, nói: “Các em vì sao không tự hỏi mình, rốt cuộc là chặt cây để làm gì? Tuy điều kiện của thầy thay đổi, nhưng yếu tố cuối cùng quyết định kết quả là động cơ ban đầu của các em. Nếu muốn lấy củi, các em liền chặt cây dương; muốn làm hàng mỹ nghệ, liền chặt cây thông. Các em tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ cầm theo búa lên núi chặt cây chứ?!” Một người, chỉ khi trong nội tâm đã có mục tiêu từ trước,thì lúc làm việc mới không bị đủ loại điều kiện và hiện tượng bên ngoài mê hoặc. Mục tiêu của bạn đã rõ ràng sao? Tư tưởng thông suốt, mới có thể kiên trì.
Lời bình:
- Mục tiêu giúp tôi không bị lạc lối vì biết mình đang làm vì cái gì.
- Mục tiêu giúp tôi tự vực mình đứng dậy sau những vấp ngã, sau những cảm xúc tiêu cực vì biết mình cần phải nỗ lực vì cái gì.
- Mục tiêu sống cao đẹp mang lại ý nghĩa cho cuộc đời ta và tạo ra nguồn động lực mạnh mẽ và nguồn cảm hứng thúc đẩy con người dấn bước trên đường đời.
Tôi và bạn đã có mục tiêu gì?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHUYỆN NHỎ THÔI, KHÔNG SAO ĐÂU!


Tại một quán ăn ở Thượng Hải, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non.
Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rớt xuống, rơi xuống chiếc cặp da của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng tôi nhảy dựng lên, nộ khí xung lên, khuôn mặt trở nên sầm xuống.
Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì, con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”
Nữ hầu bàn vô cùng ngạc nhiên, luống cuống kiểm tra chiếc cặp da của tôi, nói với giọng lúng túng: “Tôi… để tôi đi lấy khăn lau … ”
Không thể ngờ rằng, con gái tôi bỗng nói: “Không sao, mang về nhà rửa là sạch rồi. Chị đi làm việc của chị đi, thật mà, không sao đâu, không cần phải đặt nặng trong tâm đâu ạ.”
Khẩu khí của con gái tôi thật là nhẹ nhàng, cho dù người làm sai là cô hầu bàn.
Tôi trừng mắt nhìn con gái, cảm thấy bản thân mình như một quả khí cầu, bơm đầy khí trong đó, muốn phát nổ nhưng không nổ được, thật là khốn khổ.
Con gái bình tĩnh nói với tôi, dưới ánh đèn sáng lung linh của quán ăn, tôi nhìn thấy rất rõ, con mắt của nó mở to, long lanh như được mạ một lớp nước mắt.
Tối hôm đó, sau khi quay trở về khách sạn, khi hai mẹ con nằm lên giường, nó mới dốc bầu tâm sự:
Con gái tôi phải đi học ở London 3 năm. Để huấn luyện tính tự lập cho nó, tôi và chồng không cho nó về nhà vào kỳ nghỉ, chúng tôi muốn nó tự lập kế hoạch để đi du lịch, đồng thời cũng muốn nó thử trải nghiệm tự đi làm ở Anh Quốc.
Con gái tôi hoạt bát nhanh nhẹn, khi ở nhà, mười đầu ngón tay không phải chạm vào nước, những công việc từ nhỏ tới lớn cũng không đến lượt nó làm. Vậy mà khi rơi vào cuộc sống lạ lẫm tại Anh Quốc, nó lại phải đi làm bồi bàn để thể nghiệm cuộc sống.
Ngày đầu tiên đi làm, nó đã gặp phải rắc rối.
Con gái tôi bị điều đến rửa cốc rượu trong nhà bếp. Ở đó có những chiếc cốc thủy tinh cao chân trong suốt, mỏng như cánh ve, chỉ cần dùng một chút lực nhỏ là có thể khiến chiếc cốc bị vỡ, biến thành một đống vụn thủy tinh.
Con gái tôi thận trọng dè dặt, như bước đi trên băng, không dễ dàng gì mà rửa sạch hết một đống lớn cốc rượu. Vừa mới thả lỏng không chú ý, nó nghiêng người một chút, va vào một chiếc cốc, chiếc cốc liền rơi xuống đất, “xoảng, xoảng” liên tục những âm thanh vang lên. Chiếc cốc hoàn toàn biến thành đống thủy tinh vụn lấp lánh trên mặt đất.
“Mẹ ơi, vào thời khắc đó, con có cảm giác bị rơi xuống địa ngục.” giọng nói của con gái tôi vẫn còn đọng lại sự hồi hộp lo lắng.
“Thế nhưng, mẹ có biết người quản lý ca trực đó phản ứng thế nào không? Cô ấy không hề vội vàng mà bình tĩnh đi tới, kéo con lên và nói: Em gái, em không sao chứ?”
Sau đó, cô ấy quay đầu lại nói với những người khác: Các bạn mau đến giúp cô gái này dọn dẹp sạch đống thủy tinh nhé!
Đối với con, ngay đến cả một chữ nửa câu trách móc cũng không có!”
Lại một lần nữa, khi con rót rượu, không cẩn thận làm đổ rượu vang nho lên chiếc váy trắng của khách, khiến cho chiếc váy trở nên loang lổ.
Cứ tưởng vị khách đó sẽ nổi trận lôi đình, nhưng không ngờ cô ấy lại an ủi con: “không sao đâu, rượu ấy mà, không khó giặt.”
Vừa nói, vừa đứng lên, nhẹ nhàng vỗ vào vai con, từ từ đi vào phòng vệ sinh, không nói toang lên, cũng không làm ầm ĩ, khiến con tròn mắt như con chim yến nhỏ vì quá đỗi ngạc nhiên.
Giọng nói của con gái tôi, mang đầy tình cảm: “Mẹ à, bởi vì người khác có thể tha thứ lỗi lầm của con trước đây, nên mẹ hãy coi những người phạm sai lầm kia như con gái của mẹ, mà tha thứ cho họ nhé!”
Lúc này, không khí trở nên tĩnh lặng như màn đêm, tròng mắt của tôi ướt đẫm lệ…
Tha thứ cho người khác chính là tha thứ cho chính mình. Như tác giả nổi tiếng Andrew Matthews từng viết: “Bạn tha thứ cho mọi người vì chính lợi ích thiết thân của bạn. Nó sẽ làm cho bạn hạnh phúc hơn.”
Bạn thân mến, chúng ta cảm động khi người khác cảm động, điều đó khiến chúng ta có thể thay đổi hành vi và lời nói của chính mình, hãy để những thiện ý này lưu truyền mãi về sau … như thế, mỗi ngày của chúng ta sẽ đều là hạnh phúc và may mắn
Sưu tầm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

THÀNH THẬT VỚI CHÍNH MÌNH


Vào năm 1970, nhà văn Theodore White đến thăm ông Chu Ân Lai, lúc đó đang làm thủ tướng Trung quốc, và được mời dự tiệc với một số quan khách khác. Sau khi ăn các món khai vị nhà bếp cho bưng lên một con heo quay.Ông White ngẩn người khi thấy con heo quay, vì ông là người Do thái. Trong chuyến viếng thăm Trung Hoa lục địa, ông đã phải ăn nhiều món không thuần túy Do thái, nhưng chưa bao giờ ông dám nếm thịt heo, là món ăn tối kỵ của người Do thái chính cống.
Khi thấy thủ tướng Chu Ân Lai đưa tay chỉ con heo rồi mời vị khách quý gắp trước, ông White lấy hết can đảm, dùng tiếng Trung Hoa giải thích rằng ông là người Do thái, và người Do thái không được phép ăn thịt heo. Cả bàn tiệc đều yên lặng và mọi người đều ngượng nghịu lúng túng. Nhưng thủ tướng Chu Ân Lai vẫn giữ được thái độ thản nhiên và nói rằng:
- Xin mời quý vị cứ dùng. Đây là nước Trung Hoa, và ở Trung Hoa món này là vịt quay chớ không phải heo quay.
Nhà văn Theodore White bật cười to tiếng. Cả chủ lẫn khách đêu phá lên cười rồi mọi người, kể cả ông White lấy đũa gắp thịt heo quay, ăn cách ngon lành.
Nghe câu chuyện này, có người khen Chu Ân Lai là người lanh trí, và Theodore White là người thức thời bịết tùy cơ ứng bịến. Nhưng nếu suy nghĩ một chút, ai cũng thấy cái lanh trí cuả Chu Ân Lai đã tạo ra một lý luật sai, gọi là nguỵ bịện, còn ông White, hoặc vì vị nể hay vì không có lập trường dứt khoát nên đã bị lời ngụy bịện của Chu An Lai thuyết phục. Dù làm thủ tướng, Chu ân Lai không có quyền bịến đổi con heo thành con vịt và Theodore White cùng mọi người trong bàn tiệc cố' sức tưởng tượng con heo nằm đó là con vịt, thì con heo vẫn cứ là heo, không bịến thành con vịt được. Nhiều người phạm tội rồi cứ tưởng tượng cho đó không phải là tội. Thánh Kinh phán: "Chớ hề dối minh, Đức Chúa Trời không chịu khinh dễ đâu, vì ai gieo giống chi lại gặt giống ấy".(Gal 6:7). (ĐTPA).

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HAI CHIẾC ĐỒNG HỒ

Chiếc đồng hồ đeo tay một hôm đi dạo ở cổng trước nhà thờ. Nó nhìn lên tháp chuông, thấy chiếc đồng hồ rất lớn nên rất ghét.
Nó nói:
- Anh tưởng là anh ngon lắm hả. Thực ra cái mặt anh to quá khổ chẳng đẹp chút nào, hai cánh tay thì 
dài thượt như tay vượn vậy!
Giọng khàn khàn, chiếc đồng hồ lớn mỉm cười nói:

- Mời em đồng hồ bé nhỏ lên đây chơi!
Đồng hồ nhỏ leo lên. Khi đứng bên cạnh đồng hồ lớn nhìn xuống, nó đâm hoảng sợ. Thì ra ở trên cao này nguy hiểm quá, té xuống tan xác như chơi!
Lúc đó, đồng hồ lớn khều nó mà nói:
- Ở dưới có người muốn biết giờ kìa. Em đưa mặt ra cho họ xem đi.
Chiếc đồng hồ nhỏ đáp:

- Không được, từ đây xuống dưới xa quá, mà mặt em nhỏ xíu, ở dưới xem không thấy đâu!
- Vậy thì em nói giờ cho họ nghe đi.
- Cũng không được, vì tiếng em nhỏ quá.
Khi đó chiếc đồng hồ lớn mới ôn tồn giải thích:
- Đó, em thấy chưa. Em không thể làm việc của anh, mà anh cũng không thể làm việc của em. Mỗi người chúng ta ai làm việc nấy, chỉ để phục vụ cho người ta thôi. Từ nay về sau mình đừng chỉ trích nhau nữa nhé.
-----------------------------------------------------------
Thay vì bạn ngưỡng mộ hoặc chỉ trích người khác thì tốt hơn là hãy trau dồi và cải thiện nhiều hơn nữa vị trí, chỗ đứng của mình.
Bạn là duy nhất và cũng như bao người khác trên đời này!
Sưu tầm

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS