Được tạo bởi Blogger.

Giới thiệu về tôi

Blogger templates

RSS

Pages

Hiển thị các bài đăng có nhãn TÙY BÚT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÙY BÚT. Hiển thị tất cả bài đăng

QUẢN LÝ NÉN BẠC CUỘC ĐỜI

QUẢN LÝ NÉN BẠC CUỘC ĐỜI Mt 25, 14-30 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: “Có một người kia sắp đi xa, liền gọi các đầy tớ đến mà giao phó tài sản của ông. Ông trao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tuỳ theo khả năng của mỗi người, đoạn ông ra đi. “Người lãnh năm nén bạc, ra đi và dùng tiền ấy buôn bán làm lợi được năm nén khác. Người lãnh hai nén cũng đi làm lợi được hai nén khác. Còn người lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn giấu tiền của chủ mình. “Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy trở về và đòi họ tính sổ. Vậy người lãnh năm nén bạc đến, mang theo năm nén khác mà nói rằng: “Thưa ông, ông trao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm lợi được năm nén khác”. Ông chủ bảo người ấy rằng: “Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi”. Người đã lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: “Thưa ông, ông đã trao cho tôi hai nén bạc; đây tôi đã làm lợi được hai nén khác”. Ông chủ bảo người ấy rằng: “Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi”. “Còn người lãnh một nén bạc đến và nói: “Thưa ông, tôi biết ông là người keo kiệt, gặt nơi không gieo và thu nơi ông không phát: nên tôi khiếp sợ (mà) đi chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Ðây của ông, xin trả lại cho ông”. Ông chủ trả lời người ấy rằng: “Hỡi đầy tớ hư thân và biếng nhác, người đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát: vậy lẽ ra người phải giao bạc của ta cho người đổi tiền, và khi ta trở về, ta sẽ thu cả vốn lẫn lời. Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ được dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. SUY NIỆM Dụ ngôn những nén bạc là một sự ngợi ca tự do của con người. Những nén bạc này biểu tượng cho những phẩm chất cá nhân mỗi chúng ta nhận được và là những trách nhiệm đã được trao phó cho mỗi chúng ta: như gia đình, bà con lối xóm, những người cùng chung sống, cũng như thế giới và môi trường sống xung quanh chúng ta. Dụ ngôn hôm nay mời gọi chúng ta biết sử dụng tốt bao nhiêu có thể, để làm lợi cho những người xung quanh chúng ta những nén bạc mà chúng ta đã nhận được, không nên để đến cuối đời mình mới nói với Chúa: Đây con trả lại Chúa con tim mà Chúa ban cho con, con đã sử dụng nó rất ít để không làm những điều lỗi lầm. Tài năng mà Chúa trao cho con, con xin trả lại Chúa y nguyên. Nó hầu như mới tinh vì chẳng được sử dụng để phục vụ. Nhưng chúng ta nên nhớ sự xét xử sẽ được dựa trên hoa trái mà chúng ta đã làm trổ sinh hay không như lời Chúa Giê-su nói với các tông đồ: “ Thầy chọn anh em để anh em mang lại hoa trái, và hoa trái anh em tồn tại”.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

TIẾP BƯỚC CHA ANH


Mừng lễ các thánh tử đạo Việt Nam không phải khơi lên dòng máu nóng đi tìm cái chết hào hùng nhưng là sống chứng nhân trong từng giây phút. 
Đàng sau cái chết của các thánh tử đạo không phải là chấm dứt nhưng là sự sống đoàn viên với Cha trên trời. Sự sống ấy là lòng mến bùng lên mãnh liệt trong máu Thánh Chúa Kitô, làm cho chồi non đức tin được nảy mầm và Giáo Hội vững mạnh. 
Mừng lễ các thánh tử đạo, chúng ta có bổn phận làm cho lòng mến Chúa, mến Giáo Hội được lớn lên và dấn thân phục vụ vì nước Trời. Điều này đòi hỏi chúng ta phải chết những yếu đuối thấp hèn. Đó là cuộc tử đạo liên lỉ. Đây cũng là cách thế giúp ta ra khỏi chính mình để vươn lên những giá trị vĩnh cửu làm cho đời sống được thăng hoa và có một ý nghĩa đích thực. 
Xuân Hy Vọng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HÃY ĐỂ CHÚA KITÔ CHIẾM TRỌN TRÁI TIM


Hôm nay Giáo Hội long trọng mừng kính lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ, Vua của cung lòng mỗi người chúng ta. Nghĩa là để Chúa chiếm trọn trái tim ta, để Chúa làm chủ đời ta. Muốn thế, ta cần : 
- Hãy trút bỏ những u sầu, lo toan vào cung lòng yêu thương của Chúa. Chúa sẽ cho ta được nghỉ ngơi bồi dưỡng
- Hãy trao Chúa chìa khóa đời mình là những dự tính, khả năng, tiền tài. Chúa sẽ mở ra một kế hoạch diệu kỳ trên đời ta
- Hãy cùng song bước với Chúa trên mọi nẻo đường sứ vụ được sai phái, ta sẽ có được niềm an vui - hạnh phúc. 
Xuân Hy Vọng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

SƠ NHÍ TẬP LÁI XE


Sơ nhí mới tập lái xe tới ngã tư đèn đỏ, chú công an thổi tít. Sơ nhí cứ hiên ngang đi ra giữa đường dừng lại. Chú vẫy vào không vào. Chú hô lớn "Vào!". Sơ nhí cứ đứng như trời trồng. Chú đành ra đưa xe và người vào lề. 
Chú: Có thấy đèn đỏ không? 
Sơ nhí: Dạ có. 
Chú: Vậy sao không dừng xe? 
Sơ nhí: Nó không chịu dừng ạ.
Chú: Vậy sao dừng lại giữa đường, không dắt xe vào lề?
Sơ nhi: Không biết nữa, nó cứ tự dừng. Không biết làm sao cho nó quay đầu ạ.
Chú: Không biết sử dụng xe mà dám lái xe. Phạt tiền. Có tiền không?
Sơ nhí: Dạ có. Chị cả cho con cái ví này (trao luôn cho chú). Chú xem được bao nhiêu thì lấy. Nhưng chú nhớ để cho con một ít tiền để đổ xăng. Chị cả nói : xe gần hết xăng rồi ạ.
Chú: Có mười ngàn, lấy hết thì sao?
Sơ nhí: Chú lấy hết thì con mang tội không vâng lời. Chị nói đi đổ xăng mà giờ lại dắt xe về không.
Chú: Thôi đi đi.
Sơ nhí: Cám ơn chú. Nhưng chú đập xe cho con đã. Vì lúc nãy chú làm con hết hồn tắt máy xe. Giờ xe không nổ làm sao con đi được?
Chú: @!!!
XHV


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

TIẾP BƯỚC CHA ANH.


Mừng lễ các thánh tử đạo Việt Nam không phải khơi lên dòng máu nóng đi tìm cái chết hào hùng nhưng là sống chứng nhân trong từng giây phút. 
Đàng sau cái chết của các thánh tử đạo không phải là chấm dứt nhưng là sự sống đoàn viên với Cha trên trời. Sự sống ấy là lòng mến bùng lên mãnh liệt trong máu Thánh Chúa Kitô, làm cho chồi non đức tin được nảy mầm và Giáo Hội vững mạnh. 
Mừng lễ các thánh tử đạo, chúng ta có bổn phận làm cho lòng mến Chúa, mến Giáo Hội được lớn lên và dấn thân phục vụ vì nước Trời. Điều này đòi hỏi chúng ta phải chết những yếu đuối thấp hèn. Đó là cuộc tử đạo liên lỉ. Đây cũng là cách thế giúp ta ra khỏi chính mình để vươn lên những giá trị vĩnh cửu làm cho đời sống được thăng hoa và có một ý nghĩa đích thực. 
Xuân Hy Vọng.


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

VẺ BỀ NGOÀI


Nó: Nhìn này dấu phẩy để đây trông được à? 
Nhỏ lí nhí: Soạn cả tập hội thảo cho anh không cám ơn, đi bắt bẻ một dấu phẩy. 
Nó: Chưa hết đâu, ai cho cô có quyền báo cho anh em nghỉ họp. 
Nhỏ lại lí nhí: Thì chờ anh lâu quá. Có ai biết làm gì đâu không cho nghỉ. Gần cả tiếng anh mới đến. Sao anh không gọi điện báo chờ anh.
Nó: Đủ rồi. Giỏi cãi lý quá. Đây nữa ... đây nữa...
...
Nhỏ: Thôi đi. Anh bắt bẻ em toàn những chuyện vặt vãnh. Cứ nói thẳng ra bên dưới tất cả những sự việc đó là gì? Hãy thẳng thắn nhìn sự việc đừng lòng vòng nữa.
Nó:!!!
Bình: Lắm khi ta cứ tỏ ra làm mạnh mẽ để áp đảo tinh thần người khác nhưng kỳ thực chính lúc ta dùng đao to búa lớn, hùng hổ lại là lúc ta yếu nhất. Yếu nên ta phải mượn vẻ bề ngoài để che giấu lớp vỏ bên trong.
XHV.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

THẦY BIẾT CON YÊU MẾN THẦY.

 
"Con có yêu mến Thầy hơn những người này không?". Nếu Thầy hỏi con có yêu không, có lẽ con sẽ dễ thân thưa hơn. Nhưng Thầy lại hỏi tình yêu của con có hơn những người này không. Thật sự khó quá. Có lẽ chỉ mình Thầy mới hiểu con yêu Thầy thế nào. "Thầy biết con yêu mến Thầy". 
Bên dưới câu trả lời là : Thầy biết tình yêu của con dành cho Thầy lúc này như thế nào, và Thầy cũng biết quá khứ nhiều thăng trầm và tương lai đầy bất trắc của tình yêu con dành cho Thầy. Thầy biết con ước ao yêu mến Thầy trên hết mọi sự, cho dù con giới hạn và yếu đuối.
Con không dám so sánh tình yêu của con dành cho Thầy với các anh chị em chung quanh. Con chỉ biết con yêu Thầy với tất cả con người rất chân thật. "Thầy biết con yêu mến Thầy". 
Xuân Hy Vọng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

ĐẦY


Ly nước đầy, dù mưa to cũng không thêm được nữa. 
Lòng đã đầy không đón nhận thêm chân lý. 
Người tự mãn không chấp nhận được ai. 
Thiếu khiêm tốn khó lắng nghe anh em. 
Coi mình là chọn hảo dĩ nhiên anh em bị hạ thấp .
Ly nước đầy, dù mưa to cũng không thêm được nữa.
Lòng đã đầy, dù biển trời hồng ân cũng không có chỗ chứa.
Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

NƯỚC MẮT


Có giọt nước mắt tràn ra bờ mi
Có giọt nước mắt lưng lưng tròn
Có giọt nước mắt ẩn vào trong đáy mắt
Có giọt nước mắt chảy ngược vào trong tim.
Lắng động và âm ỉm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

THUỐC CHỮA NGỦ GẬT


Hai Sơ nhí được sai đến cộng đoàn vùng kinh tế mới. Công việc hằng ngày là đi đốn củi để dành cho những ngày mưa bão. Nhưng dù bận thế nào thì trước giờ cơm trưa cũng phải dành nửa tiếng để hồi tâm. Cộng đoàn không có nhà nguyện. Hai Sơ nhí rủ nhau ngày ngày vào cầu nguyện trong nhà thờ. Nhà thờ giờ ấy chẳng có ai. Hai sơ chọn chỗ tốt nhất, hai chân bàn thờ mà ngồi cầu nguyện. Bảo đảm yên tĩnh, không ai thấy và sạch sẽ nữa...
Ngày nọ, hai sơ nhí giật mình thấy bóng áo đen lù lù từ trên nhà chầu tiến gần đến, rồi lướt qua thật nhanh (Cha cố đi lấy Mình Thánh cho kẻ liệt). Hai sơ nhí cùng đồng thanh: Chết, cha có thấy mình không nhỉ?
Chẳng biết cha cố có thấy hai Sơ nhí không. Nhưng từ ngày đó, dưới chân hai bàn thờ luôn có sẵn hai cái khăn mát.
Sơ nhí hết ngủ gật!
Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

VŨ ĐIỆU THIÊN NHIÊN


Không chỉ hôm nay, lời ca tiếng hát đi vào cuộc sống của con người. Có tiếng hát là có vũ điệu. Càng ngày những vũ điệu càng phong phú như dòng suối vô tận tuôn trào. Cuộc sống con người là như thế và thiên nhiên cũng vậy. Thiên nhiên có những vũ điệu của nó. Bạn có biết vũ điệu thiên nhiên là gì không?
Là làn gió đung đưa
Là ánh lửa bập bùng
Là con sóng rì rào
Là tiếng chim ríu rít
Là cánh hoa khoe sắc nghiêng mình
Là ngọn cây đâm chồi
Là cọng cỏ đọng sương mai
Là ánh bình minh trên mặt biển
Là cục đá ven đường lăn long lóc
Là chú dế, chú ve hoà cung đàn.
Là……
Vũ điệu ấy được kết dệt từ muôn tinh hoa đất trời rất nhỏ nhoi và tầm thường nhưng chứa đựng tất cả cái mềm mại, uyển chuyển, quyến rũ, linh hoạt và đầy những sáng tạo. Vũ điệu ấy không bao giờ ngừng nghỉ. Nhưng muốn nghe được cung đàn của đất trời thì bạn và tôi cần:
Một chút trầm tư để nhận ra cái tinh hoa của vũ hoàn
Một chút bao dung để vui với cái còn giang dở
Một chút nhân ái để cười với nhân sinh thế thái
Một chút tinh tế để cùng vũ trụ bầu bạn
Một chút nghị lực để đứng lên với thụ tạo dầu có nhiều chông gai hầu muốn ngã quỵ
Một chút ….
Một chút, một chút là những bước nhảy in dấu yêu thương!
VŨ ĐIỆU THIÊN NHIÊN, vũ điệu yêu thương được kết dệt tri ân Đấng Hóa Công!
Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

XE ĐẠP


Xe đạp muốn đứng vững thì cần phải chạy. 
Chạy càng nhanh càng bình ổn. 
Phương hướng càng định càng bình ổn. 
Thân thể càng buông lỏng thì càng bình ổn. 
Cũng lý lẽ như thế,
chúng ta muốn độc lập thì phải hành động.
Cần hành động càng nhanh chóng nắn chắc cơ hội.
Cần lập định trí hướng để vững vàng bước đi.
Cần buông lỏng tâm trạng để tùy cơ ứng biến.
(Tập sách : Sống Đẹp - Tác giả : Lưu Dung)

Bình : 
muốn làm gì cũng phải có động cơ
động cơ càng trong sáng, thì ý nghĩa càng cao

vậy kết luận,
xe máy đi nhanh hơn xe đạp vì có động cơ...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHO ĐI


Hai vị ẩn sĩ cùng trồng hoa hồng. Người thứ nhất chìm đắm trong việc chiêm ngắm vẻ đẹp và hương vị của hoa hồng, còn người thứ hai thì cắt những bông hồng đẹp nhất đem tặng cho khách vãng lai. 
Ẩn sĩ thứ nhất quở trách : "Anh là gì thế, anh có thể làm mất đi niềm vui và hương thơm của hoa hồng như thế sao?"
"Hoa hồng lưu lại hương thơm nồng nàn của nó trên tay của người biết trao tặng nó cho người khác", vị ẩn sĩ thứ hai hồn nhiên trả lời. 
Bạn thân mến, 
Cho đi không làm mất đi giá trị của sự vật nhưng còn làm cho người biết cho nên cao đẹp và giàu có. Bởi lẽ, "người giàu có không phải là người có nhiều, mà là người cho nhiều." (Erich Fromm)
XHV

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

LẮNG NGHE


Công nhân : Thưa ông có việc tôi muốn xin trình bày. 
Xếp: Việc gì? 
Công nhân : Việc thứ nhất là có anh A, xin nghỉ phép dài hạn. 
Xếp: Rồi. Còn gì? 
Công nhân: Dạ, công trình chỗ này...?
Xếp: Không cần trình bản vẽ. Tôi biết rồi. Nói tiếp vấn đề khác
Công nhân: Dạ...Dạ.
Xếp : Còn gì không?
Công nhân: Dạ không còn vấn đề gì nữa.
Xếp: Có vậy cũng làm phiền
...
Xếp: Alô, tại sao anh không báo cho tôi biết công trình có vấn đề? Làm ăn thế à?
Công nhân: Dạ, Xếp bảo biết rồi mà.
...
Trời cho ta hai cái tai, một cái miệng. Nên nghe quan trọng hơn nói. Việc lắng nghe người khác cẩn thận thể hiện ta đang tôn trọng người nói. Khi chú ý lắng nghe cẩn thận ta sẽ cảm thấy sự đồng cảm và giúp dành được lòng tin của người khác.Việc cắt ngang lời nói của người khác không những làm cho họ bị đứt mạch, không còn hứng thú tiếp với câu chuyện mà còn thể hiện ta là người thiếu lịch sự, không tôn trọng họ.
Lắng nghe là kỹ năng sống rất quan trọng trong cuộc sống của mỗi người, nó không chỉ giúp ta kiềm chế được cảm xúc của mình mà còn giúp ta học hỏi thêm được nhiều điều bổ ích.
Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHÚ...


Sơ nhí được sai đến một cộng đoàn mà chưa tới bao giờ. Xe chở sơ nhí đến đầu đường, Bác tài nói : Còn một đoạn nữa là tới cộng đoàn. Sơ cứ đi tới ngã ba, quẹo phải. Hôm nay con không đưa sơ vào tới nơi được vì có việc. 
Cám ơn Bác tài. Sơ nhí đi lâu lắm mà chưa thấy ngã ba đâu. Đồ thì nhiều lỉnh kỉnh. Cầm được túi này, túi kia rớt lăn ra đường. Một người quẹt phải. Chú ta lính quýnh : Xin lỗi cháu. 
Sơ nhí : Xin lỗi chú, tại cháu làm đổ đồ ra đường không còn lối đi.
Chú ấy tốt bụng nhặt đồ giúp, hỏi đi về đâu và chở về tới cộng đoàn. Mừng quá nếu không rục cái chân thôi. Xuống xe, Sơ nhí lo thu gon đồ, quay qua quay lại chú đi đâu mất.
Vào cộng đoàn, chị trưởng bảo rửa mặt, rửa tay nghỉ tí rồi chị đưa qua chào cha xứ. Bước chân vào nhà xứ, sơ nhí hớn hở vui mừng : Ơ ơ chú, lại gặp chú ở đây. Nhà chú ở đâu? Chú trông nhà, tưới hoa cho cha à. Cám ơn chú nhé.
Chú nheo nheo mắt : Uhm...
Chị trưởng: Chú chú cái gì? Cha đó. Chào cha đi
Sơ nhí: !!!
Xuân Hy Vọng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

DÂNG HẠT.


Chẳng biết Sơ nhí tập dâng hạt thế nào, sáng lễ xong, cha cố bảo : Sáng nay Sơ nhí kêu đội dâng hạt dâng cho cha xem.
Tưởng có mình cha cố dự, nào ngờ còn có cả Ban Hành Giáo, Bà Trưởng Hiền Mẫu. Đội múa cũng hiểu chuyện nên ngoan hơn, vào đúng nhịp ngay. Cha cố cười chảy nước mắt. Sơ nhí chết kiếp. 
Bà Trưởng còn thêm vào : Con đã nói cha rồi. Sơ có biết gì đâu. Cha không chịu nghe con. Dâng hạt gì hay thế. 
Cha cố bảo đội múa : Tốt rồi về đi, cứ thế mà làm. 
Rồi quay qua bà Trưởng : Tại tôi nhìn mặt sơ nhí không nhịn được cười chứ có sao đâu.
Bà trưởng càm ràm : Dâng hạt chỉ đứng lên, quỳ xuống thôi. Ai đời giơ tay giơ chân. Vậy mà có sao đâu. Cha hay thật!
Cha cố : Bà chỉ ở mỗi nơi đây đã đi hết nước Việt Nam chưa? Mỗi vùng miền văn hóa khác nhau. Sơ nhí ở nơi khác đến cho giáo xứ một phong cách mới. Không cám ơn Sơ nhí vất vả bao ngày mà còn... Thôi về đi.
Mọi người về hết. Sơ nhí vẫn chưa hoàng hồn. Cha nói nhỏ : Con không biết dâng hạt thế nào phải không?
Sơ nhí lí nhí: Từ bé tới lớn con chưa thấy dâng hạt bao giờ.
Cha cố cười lớn tiếng: Kha kha, bạo gan thật. Bài hát dâng hạt là đúng rồi, còn múa thì phong cách lạ. Trễ rồi. Cứ dâng như con tập. Con đừng lo, cứ làm. Cha xem rồi, không ai nói con đâu.
Tối đến, dâng hạt xong. Có mấy bà ra nói nhỏ với Sơ nhí: Năm nay dâng hạt vui quá không như mọi năm.
Sơ nhí!!!
Xuân Hy Vọng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

NHỮNG BƯỚC ĐI DÂN CHỦ


     I.            DÂN CHỦ MỘT VẦN NẠN
1.     Giáo hội và dân chủ
Giáo hội là dân Thiên Chúa, dân ngôn sứ, dân tư tế, dân chia sẻ vương quyền của Đức Kitô. Dân ấy là dân tự do, làm chủ vận mạng đời mình, làm chủ lịch sử và thế giới (St 1,28; 2,15). Vậy tự bản chất của Giáo Hội là mang trong mình tính dân chủ
Vì dân chủ là quyền làm chủ thuộc về mọi người. Từng thành viên trong xã hội được tôn trọng có quyền tham gia bàn bạc vào công việc chung để góp phần xây dựng vào công ích. Dân chủ không chỉ là môi trường tốt cho tư tưởng mới, cho sự cọ sát những lập trường quan điểm khác nhau. Dân chủ còn là lẽ sống của những xã hội khát vọng tiến bộ. Dân chủ cũng là một thực thể sống động đặt trên ba cột trụ : DÂN SINH, DÂN QUYỀN VÀ DÂN TRÍ. Để có được một chế độ dân chủ thì ba cột trụ này phải cân bằng nhau.
2.     Dân chủ hay chủ dân?
Tự căn tính của Giáo Hội là dân chủ nhưng trong thực tế Giáo Hội, có dân chủ hay không? Đó chính là vấn nạn đưa tôi tới cận vấn.
Ta có thể nói Giáo Hội dân chủ khi mà:
-         Đứng trước làn sóng lạc giáo, Giáo Hội lại bóp nghẹt tiếng nói của họ bằng trấn áp, lập tòa tra (1224 - 1233)… Hệ quả của nó để lại và âm vang khó xóa nhòa là vụ án Galilê trước dư luận của thế giới.
-         Hay như, khởi điểm Canosa (1077) cho việc khẳng định quyền Giáo hoàng và đỉnh cao khi Giáo hoàng trở thành trọng tài các quốc gia với Đức Innocente III (1198 -1216), mở đầu cho khuynh hướng giáo sĩ trị.
-         Hơn nữa, Giáo Hội mang một cơ cấu phẩm trật như một pháo đài kiên cố và những định chế nhất định chằng chịt.
Nếu được gọi một Giáo Hội như thế, tôi sẽ gọi là pháo đài kiên cố và phải là chủ dân!
Nhưng có thật chỉ có thôi không? Ta cùng nhìn lại từng chặn đường lịch sử của Giáo Hội, ta sẽ thấy vấn nạn được vén mở.
    II.            NHỮNG VẤN NẠN ĐƯỢC MỞ
1.     Đổi mới không ngừng
Đổi mới là qui luật cuộc sống của muôn đời. Nơi Giáo Hội sơ khai một bước nhảy vọt ra khỏi mình, khỏi cộng đoàn Do Thái để đem Tin Mừng đến cho dân ngoại, bên cạnh việc chọn bảy phó tế năng động để hướng dẫn cộng đoàn Hy hóa. Sự đổi mới này khẳng định ơn Cứu độ không chỉ dành riêng cho dân tộc được chọn và mở ra một chặng đường dài cho việc truyền giảng Tin Mừng cho muôn dân. Hơn nữa, còn là lời minh chứng mọi người có thể đóng góp vào công việc quản trị của Giáo Hội. Đó là cách làm cho Giáo Hội thoát ra sự suy thoái, già cỗi mà có thể lâm vào bế tắc.
Hơn hai ngàn năm qua Giáo Hội, Dòng tu bước đi trong sự đổi mới liên tục. Sự đổi mới làm bộ mặt được phát triển qua các Công Đồng. Chính ở đây sự cọ sát tư tưởng những quan điểm lập trường được sáng lên và được hình thành một hệ thống. Một sự đổi mới mang sức âm vang sâu sắc nhất chính là kết quả của công đồng Vaticano II (11/12/1962 – 8/12/1965) đã giới thiệu một chân dung trẻ trung, sống động, dẻo dai của Giáo Hội; nhờ đó Giáo Hội có thể hòa nhập, đồng hành, đối thoại với thế giới.
Đổi mới ấy khởi đầu cho sự tiến bộ nâng cao chất lượng sống làm thăng tiến xã hội, giáo hội; làm thỏa đáng yếu tố nhân sinh. Đổi mới còn là sân chơi của dân chủ. Thật vậy khi con người dừng chân không tiến tới trong suy nghĩ hay trong hành động thì chính là lúc đưa tới sự tê liệt, sự bảo thủ đối kháng với dân chủ. Nhưng đổi mới chỉ đưa tới cái mới, cái tốt khi đặt trên thang giá trị của tôn trọng và yêu thương bằng không sự đổi mới chỉ đưa tới diệt vong.
2.     Tôn trọng và yêu thương
a.     Hình bóng
Thời các Thủ lãnh trong Cựu ước, dân Israel xin Samuel một vị vương quân. Dẫu ông không vui, nhưng ông tôn trọng tiếng  nói của quần chúng và quyền tự quyết của họ để thiết lập cho họ chế độ quân chủ.
b.     Những bước tiến
Nếu trong Cựu ước có sự tôn trọng ý dân cách cưỡng ép, sang thời Tân Ước một bước tiến hơn với sự tôn trọng trong vui tươi và sáng kiến
Thời Giáo Hội sơ khai, để có người thế Giuđa, Giáo Hội không ép buộc, không áp đặt quyền hành nhưng thể hiện tinh thần tự do qua việc rút thăm và Mathia đã trúng cử. (Cv 1,23-26)
Một sự kiện khác vượt ra khỏi lối nhìn đặt quyền đặt lợi dành riêng cho  một số người, anh em Đaminh khai mở chế độ dân chủ trong đời tu, qua việc tín nhiệm tự chọn lựa của anh em khi lá phiếu của bề trên cũng cùng một giá trị như anhh em mình. Hiện nay nhiều dòng tu cũng áp dụng.
Năm 1376, tiếng nói của một nữ giáo dân được công nhận. cartarina đã thành công trong việc thuyết phục Đức Giêrôriô dời giáo triều từ Avignon về Roma khi tiếng nói của phụ nữ dường như không có trong xã hội. Giáo Hội đã tiến sang trong việc tôn trọng nhân quyền, quyền tự do và quyền bình đẳng. Sự tôn trọng đòi hỏi chúng ta phải rời khỏi chính mình để lắng nghe người khác. Đó là một cách thể hiện của tình yêu.
Không có tình yêu thương nào cao trọng hơn tình yêu hi sinh tính mạng cho người mình yêu. Thế kỷ XVI, ở Châu Mỹ Latinh, có những người đã thổn thức trước những nỗi thống khổ của anh em thổ dân mà đấu tranh cho họ. Tiêu biểu như Monstesinos (1511), B. Lascasas. Đó là tình yêu giúp con người  đi đến với anh em bị đẩy ra bên lề xã hội, như cha Đamiêng, vị tông đồ người phong trong thế kỷ XIX, như mẹ Têrêsa Calcutta của thế kỷ XX, họ là những người dám sống chết và dấn thân cho chân lý, cho nhân sinh, nhân quyền. Cuộc đấu tranh ấy vẫn không hề ngơi nghỉ trong cuộc sống hôm qua, hôm nay và mãi mãi. Đó là cuộc chiến không cần khí giới, không chút vị kỷ, không vì danh lợi. Con đường ấy mãi mãi mời gọi chúng ta dấn thân cho công lý hòa bình, bảo vệ cho con người, cho sự sống, cho những giá trị cao cả, vượt lên trên lối nhìn thực dụng của người đời. Đó là thể hiện quyền làm chủ, quyền tự do trong lựa chọn. Quyền tự do để làm người đích thực trong tương quan với tha nhân. Tôn trọng, yêu thương, bảo vệ nhân quyền là một trong ba cột trụ dân chủ. Đó cũng là đòi hỏi căn bản của Kitô giáo
3.     Mở rộng tầm nhìn
Ta chỉ có thể yêu thương, tôn trọng và bảo vệ nhân quyền khi có một cách nhìn khách quan về cuộc đời, về thế thái nhân tình. Nó đòi hỏi ta có sự hiểu biết. Sự hiểu biết có được từ học hỏi, tìm tòi và từng trải trong cuộc sống.
Giáo hội đẩy mạnh sự học hỏi từ thế kỷ XII-XIII, các tu sĩ dòng hành khất đã đi vào đại học, góp phần đào tạo các anh em tu sĩ và một lớp tín hữu có khả năng. Bên cạnh đó là lớp men Tin Mừng, họ là các tu sĩ dòng Cát Minh, Phanxicô và Đaminh.
Hôm nay, bên cạnh thế giới đang đẩy lùi mù chữ, gia tăng dần thuận lợi cho việc mở rộng tầm nhìn, phát triển tư tưởng qua truyền thông xã hội, báo chí. Đặc biệt qua Internet, mọi thành phần dân Chúa có cơ hội mở rộng tầm nhìn hơn nữa.
Sự học hỏi, đối thoại và khả năng ý thức của giáo dân góp phần đẩy mạnh một hướng đi mới cho Giáo Hội, trở thành “Giáo Hội của giáo dân”. Cuối thế kỷ XX, chúng ta càng thấy rõ hơn biểu hiện ấy : đó là vai trò người giáo dân trong các ban hành giáo xứ, ủy ban mục vụ, đoàn thể công giáo tiến hành, các nhóm công tác xã hội. Nhiều đoàn thể do chính giáo dân phát động, tổ chức và huấn luyện. Dân trí chính là thành tố của dân chủ.  
4.     Tâm điểm qui hướng
Hiểu biết giúp chúng ta ái mộ những gì  là chân lý, thiện hảo, tốt đẹp và kiện toàn những giá trị nhân vị, hướng ta đến những điều sâu ẩn bên trong những giá trị cao đẹp của đổi mới và yêu thương, hướng ta đến sự hiện diện nhiệm mầu của Thiên Chúa.
Từ niềm tin vào Thiên Chúa yêu thương mở ra cho ta sự liên đới trách nhiệm mới, một tương quan người với người để dám hy vọng, dám trông chờ, dám tin tưởng vào nhau và vào tương lai khi cuộc đời vẫn còn lắm nỗi phiêu lưu và kết quả còn là ẩn số.
Hơn nữa, từ Thiên Chúa luôn mời gọi con người luôn mời gọi con người  dám đảm nhận cuộc đời của mình. Đảm nhận trong yêu thương và vui vẻ nghĩa vụ phục vụ anh em. Đây chính là sự đổi mới sâu xa vì chính nơi đây “tự  do” đúng nghĩa được triển nở, thoát được những ràng buộc ích kỷ và tật xấu để làm chủ chính mình, làm chủ lịch sử, và làm chủ thế giới. Đó cũng chính là ý nghĩa chức năng “vương giả” của người kitô hữu. Chính ở đây, ta thấy dân chủ cho ta nhiều cơ may để tìm được thánh ý Chúa. Vậy tính thiên chủ của Giáo Hội hoàn toàn không bóp nghẹt dân chủ mà còn làm cho dân chủ phát triển đúng cách.
 III.            VẤN NẠN VẪN CÒN ĐÓ
Giáo Hội tự bản chất và thực chất mang trong mình tính dân chủ. Điều đó không giúp cho Giáo Hội tránh khỏi những sai lầm trong cuộc sống hằng  ngày. Tuy nhiên, trong nhận định chúng ta đừng quên : có những điều hôm qua tốt thì nay xấu, có những điều ở nơi này hay đến chỗ khác lại hóa dở. Đứng trước lịch sử, điều lớn hơn hết là tìm ra bài học cho chính mình hôm nay.
Giáo Hội hôm nay và ngày mai có dân chủ hay không còn tùy thuộc vào con người trong Giáo Hội. Mỗi người không thể tách khỏi cộng đoàn và cộng đoàn cũng không thể tách khỏi những thành viên. Do đó, điều quan trọng là mỗi cá nhân phải biết sống tính dân chủ với những yêu cầu của nó là:
-         Đổi mới : Một sự đổi mới tận căn, sự hoán cải (Métanoia) mỗi ngày. Một cuộc lột xác để dám sống tin yêu và hy vọng.
-         Tôn trọng và yêu thương : Yêu đời và yêu người
-         Mở rộng tầm nhìn : Một công tác cần thực hiện cả đời thông qua học hỏi, đối thoại để biết về con người và nhận ra dấu chỉ thời đại .
-         Hiệp thông với Thiên Chúa. Đặc biệt qua Thánh lễ Misa
Những đòi hỏi trên không dễ để thực hiện, nhưng là một thách đố. Bởi lẽ những đòi  hỏi này mang tính toàn bộ và liên đới với nhau.

Thách  đố này chỉ có thể vượt qua nếu mỗi người dám sống, dám chết cho cái đẹp, điều thiện và sự thật. Khi đó ta góp phần cho sa mạc cuộc đời nở hoa. Khi đó ta sống và bơi lội trong bầu khí dân chủ và dân chủ ngày càng được lớn lên trong xã hội và trong giáo hội toàn cầu.
Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

BUÔNG BỎ


Hồi nhỏ, tôi thích chơi với mấy tên con trai trong làng. Một trong các trò chơi, tôi giỏi nhất là bắn bi. Một lần kia, tôi thắng và dành hết các hòn bi của bạn tôi. Đang khi trong túi, trên tay tôi đầy những hòn bi của sự chiến thắng. Ông ngoại của tôi ở xa tới nói tôi bỏ chúng đi ông sẽ cho tôi cái này. Dù biết ông luôn cho tôi điều tốt nhất, nhưng tôi vẫn miễn cưỡng khi ném bỏ những hòn bi ấy. Quả thật, ông cho tôi những viên bi mới đẹp nhất, những viên bi mà tụi bạn chưa ai có.



Vậy đó, để có được cái mới đòi hỏi đôi tay ta buông cái cũ, để đổi nước mới vào ly thì ly phải dốc cạn nước cũ. Nhưng bỏ đi không dễ. Vì thế anh thanh niên dù rất khao khát sự hoàn hảo. Nhưng Thiên Chúa chỉ có thể lấp đầy nỗi khắc khoải của anh với điều kiện “Ngươi chỉ thiếu một điều. Đi bán những gì anh có mà cho người nghèo và bạn sẽ được một kho tàng trên trời, rồi hãy đến theo tôi “. Anh buồn rầu bỏ đi !

Ta không dám đánh đổi cái ta có với việc buông bỏ. Một việc làm liều lĩnh. Cái khoảng khắc buông bỏ đến việc nhận lãnh cái mới dù rất ngắn ngủi nhưng là khoảng không vô định. Ta không rõ cái gì ta có sau đó. Vì thế, dù thời gian rất ngắn nhưng áp lực tinh thần lại rất cao. Ta sợ cái khoảnh khắc ấy, nên buông thật không dễ. Ta sợ buông là mất. Ta sợ khi buông cái cũ, cái mới lại không bằng cái cũ thì sao? Cái nỗi sợ hãi làm ta chết nhát và thường ta sẽ tiu nghỉu như anh thanh niên bỏ đi không dám đeo đuổi cái khát vọng sự trọn lành cháy bỏng.

Ta chỉ dám buông khi ta tin vào người sắp cho ta cái khác là người thương yêu ta, sẽ luôn cho ta cái tốt nhất. Ta chỉ dám buông mình vào bàn tay người ấy, khi ta tin rằng người ấy là người bảo vệ và tôn trọng ta nhất. Khi ta chưa đủ tin, ta không dám đánh đổi bằng việc buông bỏ để trống rỗng nhận lãnh điều mới. Như thế, Thiên Chúa chẳng thể nào có thể lắp đầy sự trọn lành. Thiên Chúa luôn luôn chờ đợi để điền vào trái tim của ta với sự hoàn hảo và sự thánh thiện của mình … Liệu ta có can đảm để buông bỏ chăng?

Buông bỏ, đó là sự đáp trả không phải một lần và duy nhất nhưng là hành động đáp trả luôn luôn trong suốt cuộc đời. Là thái độ duy nhất của con người khi đến với Chúa. Vì “thân trần truồng sinh ra từ lòng mẹ, tôi sẽ trở về trần truồng“, ta đâu còn có thể mang gì trong ngày sau hết. Vậy mà mở tay ra để tập buông từng ngày lại không mấy ai muốn. Nhưng nếu ta không biết buông bỏ từng ngày thì liệu giờ sau hết ta có thể thanh thản nhẹ nhàng ra đi chăng?

Ước chi “buông bỏ” có thể thẩm thấu vào tinh thần và cuộc sống ta. Để ta có thể cười hồn nhiên thanh thản an bình trong từng phút giây. Đó là sống Nước Trời tại thế!
Xuân Hy Vọng 

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

NGẠI


Cuộc đua khởi hành, lộ trình dường như vô định. Ta cứ đi, cứ đi cùng với đoàn người lữ hành. Nhưng ...
Một chút gió, ta ngại làm phai mờ nhan sắc, đành nép vào gốc cây tránh gió.
Một chút nắng, ta ngại mồ hôi phải đổ, thôi dừng chân tìm bóng mát ven đường.
Một chút mưa, ta ngại lầy lội khó đi, vào quán trọ nghỉ ngơi đôi chút. 
Cứ tưởng chẳng là gì. Chỉ một chút, một chút thôi mà. Ta đâu có bỏ cuộc.
Một chút .. một chút e ngại làm ta nhụt chí. Chân chẳng hăng hái, đường đua sao có thể rút ngắn. 
Người người đã qua, mình ta ở lại mãi vẫn chưa tới đích. 
Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HỨNG LẤY GIÓ MƯA


Một lần theo đoàn thám du leo lên ngọn núi nọ. Đang khi leo, trời đổ mưa lớn. Một số anh em trong đoàn lo lắng định tụt xuống không tiếp tục. Nhưng người hướng dẫn không cho phép bất cứ ai được bỏ đoàn về lại vị trí ban đầu. Tuân lệnh trong kiếp sợ. Cuối cùng đoàn lên tới đỉnh núi. Một người thắc mắc:
- Tại sao không cho anh em xuống núi khi mưa to gió lớn thế này? 
Người hướng dẫn trả lời: 
- Leo lên cao hơn, mưa gió có thể lớn hơn. Anh em chịu áp lực nhiều hơn. Nhưng không đủ uy hiếp mạng sống. Còn lùi lại chân núi nguy hiểm hơn nhiều. Vì có thể gặp thác nước dễ bị cuốn trôi; hay đá đổ xuống đè bẹp mạng sống ta. Do đó, hứng lấy gió mưa lại có thể sống sót.
Trong cuộc sống ta chẳng vậy hay sao?

Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS