QUẢN LÝ NÉN BẠC CUỘC ĐỜI Mt 25, 14-30 Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: “Có một người kia sắp đi xa, liền gọi các đầy tớ đến mà giao phó tài sản của ông. Ông trao cho người này năm nén bạc, người kia hai nén, người khác nữa một nén, tuỳ theo khả năng của mỗi người, đoạn ông ra đi. “Người lãnh năm nén bạc, ra đi và dùng tiền ấy buôn bán làm lợi được năm nén khác. Người lãnh hai nén cũng đi làm lợi được hai nén khác. Còn người lãnh một nén, thì đi đào lỗ chôn giấu tiền của chủ mình. “Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy trở về và đòi họ tính sổ. Vậy người lãnh năm nén bạc đến, mang theo năm nén khác mà nói rằng: “Thưa ông, ông trao cho tôi năm nén bạc, đây tôi làm lợi được năm nén khác”. Ông chủ bảo người ấy rằng: “Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi”. Người đã lãnh hai nén bạc cũng đến và nói: “Thưa ông, ông đã trao cho tôi hai nén bạc; đây tôi đã làm lợi được hai nén khác”. Ông chủ bảo người ấy rằng: “Hỡi đầy tớ tốt lành và trung tín, vì ngươi đã trung tín trong việc nhỏ, ta sẽ đặt ngươi làm những việc lớn, ngươi hãy vào hưởng sự vui mừng của chủ ngươi”. “Còn người lãnh một nén bạc đến và nói: “Thưa ông, tôi biết ông là người keo kiệt, gặt nơi không gieo và thu nơi ông không phát: nên tôi khiếp sợ (mà) đi chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Ðây của ông, xin trả lại cho ông”. Ông chủ trả lời người ấy rằng: “Hỡi đầy tớ hư thân và biếng nhác, người đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không phát: vậy lẽ ra người phải giao bạc của ta cho người đổi tiền, và khi ta trở về, ta sẽ thu cả vốn lẫn lời. Bởi thế, các ngươi hãy lấy nén bạc lại mà trao cho người có mười nén. Vì người có sẽ cho thêm và sẽ được dư dật, còn kẻ chẳng có, thì vật gì coi như của nó, cũng lấy đi. Còn tên đầy tớ vô dụng, các ngươi hãy ném nó ra ngoài vào nơi tối tăm, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. SUY NIỆM Dụ ngôn những nén bạc là một sự ngợi ca tự do của con người. Những nén bạc này biểu tượng cho những phẩm chất cá nhân mỗi chúng ta nhận được và là những trách nhiệm đã được trao phó cho mỗi chúng ta: như gia đình, bà con lối xóm, những người cùng chung sống, cũng như thế giới và môi trường sống xung quanh chúng ta. Dụ ngôn hôm nay mời gọi chúng ta biết sử dụng tốt bao nhiêu có thể, để làm lợi cho những người xung quanh chúng ta những nén bạc mà chúng ta đã nhận được, không nên để đến cuối đời mình mới nói với Chúa: Đây con trả lại Chúa con tim mà Chúa ban cho con, con đã sử dụng nó rất ít để không làm những điều lỗi lầm. Tài năng mà Chúa trao cho con, con xin trả lại Chúa y nguyên. Nó hầu như mới tinh vì chẳng được sử dụng để phục vụ. Nhưng chúng ta nên nhớ sự xét xử sẽ được dựa trên hoa trái mà chúng ta đã làm trổ sinh hay không như lời Chúa Giê-su nói với các tông đồ: “ Thầy chọn anh em để anh em mang lại hoa trái, và hoa trái anh em tồn tại”.
TIẾP BƯỚC CHA ANH
.
Mừng lễ các thánh tử đạo Việt Nam không phải khơi lên dòng máu nóng đi tìm cái chết hào hùng nhưng là sống chứng nhân trong từng giây phút.
Đàng sau cái chết của các thánh tử đạo không phải là chấm dứt nhưng là sự sống đoàn viên với Cha trên trời. Sự sống ấy là lòng mến bùng lên mãnh liệt trong máu Thánh Chúa Kitô, làm cho chồi non đức tin được nảy mầm và Giáo Hội vững mạnh.
Mừng lễ các thánh tử đạo, chúng ta có bổn phận làm cho lòng mến Chúa, mến Giáo Hội được lớn lên và dấn thân phục vụ vì nước Trời. Điều này đòi hỏi chúng ta phải chết những yếu đuối thấp hèn. Đó là cuộc tử đạo liên lỉ. Đây cũng là cách thế giúp ta ra khỏi chính mình để vươn lên những giá trị vĩnh cửu làm cho đời sống được thăng hoa và có một ý nghĩa đích thực.
Xuân Hy Vọng.
HÃY ĐỂ CHÚA KITÔ CHIẾM TRỌN TRÁI TIM
Hôm nay Giáo Hội long trọng mừng kính lễ Chúa Kitô Vua Vũ Trụ, Vua của cung lòng mỗi người chúng ta. Nghĩa là để Chúa chiếm trọn trái tim ta, để Chúa làm chủ đời ta. Muốn thế, ta cần :
- Hãy trút bỏ những u sầu, lo toan vào cung lòng yêu thương của Chúa. Chúa sẽ cho ta được nghỉ ngơi bồi dưỡng
- Hãy trao Chúa chìa khóa đời mình là những dự tính, khả năng, tiền tài. Chúa sẽ mở ra một kế hoạch diệu kỳ trên đời ta
- Hãy cùng song bước với Chúa trên mọi nẻo đường sứ vụ được sai phái, ta sẽ có được niềm an vui - hạnh phúc.
Xuân Hy Vọng.
SƠ NHÍ TẬP LÁI XE
Sơ nhí mới tập lái xe tới ngã tư đèn đỏ, chú công an thổi tít. Sơ nhí cứ hiên ngang đi ra giữa đường dừng lại. Chú vẫy vào không vào. Chú hô lớn "Vào!". Sơ nhí cứ đứng như trời trồng. Chú đành ra đưa xe và người vào lề.
Chú: Có thấy đèn đỏ không?
Sơ nhí: Dạ có.
Chú: Vậy sao không dừng xe?
Sơ nhí: Nó không chịu dừng ạ.
Chú: Vậy sao dừng lại giữa đường, không dắt xe vào lề?
Sơ nhi: Không biết nữa, nó cứ tự dừng. Không biết làm sao cho nó quay đầu ạ.
Chú: Không biết sử dụng xe mà dám lái xe. Phạt tiền. Có tiền không?
Sơ nhí: Dạ có. Chị cả cho con cái ví này (trao luôn cho chú). Chú xem được bao nhiêu thì lấy. Nhưng chú nhớ để cho con một ít tiền để đổ xăng. Chị cả nói : xe gần hết xăng rồi ạ.
Chú: Có mười ngàn, lấy hết thì sao?
Sơ nhí: Chú lấy hết thì con mang tội không vâng lời. Chị nói đi đổ xăng mà giờ lại dắt xe về không.
Chú: Thôi đi đi.
Sơ nhí: Cám ơn chú. Nhưng chú đập xe cho con đã. Vì lúc nãy chú làm con hết hồn tắt máy xe. Giờ xe không nổ làm sao con đi được?
Chú: @!!!
XHV
TIẾP BƯỚC CHA ANH.
Mừng lễ các thánh tử đạo Việt Nam không phải khơi lên dòng máu nóng đi tìm cái chết hào hùng nhưng là sống chứng nhân trong từng giây phút.
Đàng sau cái chết của các thánh tử đạo không phải là chấm dứt nhưng là sự sống đoàn viên với Cha trên trời. Sự sống ấy là lòng mến bùng lên mãnh liệt trong máu Thánh Chúa Kitô, làm cho chồi non đức tin được nảy mầm và Giáo Hội vững mạnh.
Mừng lễ các thánh tử đạo, chúng ta có bổn phận làm cho lòng mến Chúa, mến Giáo Hội được lớn lên và dấn thân phục vụ vì nước Trời. Điều này đòi hỏi chúng ta phải chết những yếu đuối thấp hèn. Đó là cuộc tử đạo liên lỉ. Đây cũng là cách thế giúp ta ra khỏi chính mình để vươn lên những giá trị vĩnh cửu làm cho đời sống được thăng hoa và có một ý nghĩa đích thực.
Xuân Hy Vọng.
VẺ BỀ NGOÀI
Nó: Nhìn này dấu phẩy để đây trông được à?
Nhỏ lí nhí: Soạn cả tập hội thảo cho anh không cám ơn, đi bắt bẻ một dấu phẩy.
Nó: Chưa hết đâu, ai cho cô có quyền báo cho anh em nghỉ họp.
Nhỏ lại lí nhí: Thì chờ anh lâu quá. Có ai biết làm gì đâu không cho nghỉ. Gần cả tiếng anh mới đến. Sao anh không gọi điện báo chờ anh.
Nó: Đủ rồi. Giỏi cãi lý quá. Đây nữa ... đây nữa...
...
Nhỏ: Thôi đi. Anh bắt bẻ em toàn những chuyện vặt vãnh. Cứ nói thẳng ra bên dưới tất cả những sự việc đó là gì? Hãy thẳng thắn nhìn sự việc đừng lòng vòng nữa.
Nó:!!!
Bình: Lắm khi ta cứ tỏ ra làm mạnh mẽ để áp đảo tinh thần người khác nhưng kỳ thực chính lúc ta dùng đao to búa lớn, hùng hổ lại là lúc ta yếu nhất. Yếu nên ta phải mượn vẻ bề ngoài để che giấu lớp vỏ bên trong.
XHV.
THẦY BIẾT CON YÊU MẾN THẦY.
"Con có yêu mến Thầy hơn những người này không?". Nếu Thầy hỏi con có yêu không, có lẽ con sẽ dễ thân thưa hơn. Nhưng Thầy lại hỏi tình yêu của con có hơn những người này không. Thật sự khó quá. Có lẽ chỉ mình Thầy mới hiểu con yêu Thầy thế nào. "Thầy biết con yêu mến Thầy".
Bên dưới câu trả lời là : Thầy biết tình yêu của con dành cho Thầy lúc này như thế nào, và Thầy cũng biết quá khứ nhiều thăng trầm và tương lai đầy bất trắc của tình yêu con dành cho Thầy. Thầy biết con ước ao yêu mến Thầy trên hết mọi sự, cho dù con giới hạn và yếu đuối.
Con không dám so sánh tình yêu của con dành cho Thầy với các anh chị em chung quanh. Con chỉ biết con yêu Thầy với tất cả con người rất chân thật. "Thầy biết con yêu mến Thầy".
Xuân Hy Vọng.
ĐẦY
Ly nước đầy, dù mưa to cũng không thêm được nữa.
Lòng đã đầy không đón nhận thêm chân lý.
Người tự mãn không chấp nhận được ai.
Thiếu khiêm tốn khó lắng nghe anh em.
Coi mình là chọn hảo dĩ nhiên anh em bị hạ thấp .
Ly nước đầy, dù mưa to cũng không thêm được nữa.
Lòng đã đầy, dù biển trời hồng ân cũng không có chỗ chứa.
Xuân Hy Vọng
NƯỚC MẮT
THUỐC CHỮA NGỦ GẬT
Hai Sơ nhí được sai đến cộng đoàn vùng kinh tế mới. Công việc hằng ngày là đi đốn củi để dành cho những ngày mưa bão. Nhưng dù bận thế nào thì trước giờ cơm trưa cũng phải dành nửa tiếng để hồi tâm. Cộng đoàn không có nhà nguyện. Hai Sơ nhí rủ nhau ngày ngày vào cầu nguyện trong nhà thờ. Nhà thờ giờ ấy chẳng có ai. Hai sơ chọn chỗ tốt nhất, hai chân bàn thờ mà ngồi cầu nguyện. Bảo đảm yên tĩnh, không ai thấy và sạch sẽ nữa...
Ngày nọ, hai sơ nhí giật mình thấy bóng áo đen lù lù từ trên nhà chầu tiến gần đến, rồi lướt qua thật nhanh (Cha cố đi lấy Mình Thánh cho kẻ liệt). Hai sơ nhí cùng đồng thanh: Chết, cha có thấy mình không nhỉ?
Chẳng biết cha cố có thấy hai Sơ nhí không. Nhưng từ ngày đó, dưới chân hai bàn thờ luôn có sẵn hai cái khăn mát.
Sơ nhí hết ngủ gật!
Xuân Hy Vọng
VŨ ĐIỆU THIÊN NHIÊN
Không chỉ hôm nay, lời ca tiếng hát đi vào cuộc sống của con người. Có tiếng hát là có vũ điệu. Càng ngày những vũ điệu càng phong phú như dòng suối vô tận tuôn trào. Cuộc sống con người là như thế và thiên nhiên cũng vậy. Thiên nhiên có những vũ điệu của nó. Bạn có biết vũ điệu thiên nhiên là gì không?
Là làn gió đung đưa
Là ánh lửa bập bùng
Là con sóng rì rào
Là tiếng chim ríu rít
Là cánh hoa khoe sắc nghiêng mình
Là ngọn cây đâm chồi
Là cọng cỏ đọng sương mai
Là ánh bình minh trên mặt biển
Là cục đá ven đường lăn long lóc
Là chú dế, chú ve hoà cung đàn.
Là……
Vũ điệu ấy được kết dệt từ muôn tinh hoa đất trời rất nhỏ nhoi và tầm thường nhưng chứa đựng tất cả cái mềm mại, uyển chuyển, quyến rũ, linh hoạt và đầy những sáng tạo. Vũ điệu ấy không bao giờ ngừng nghỉ. Nhưng muốn nghe được cung đàn của đất trời thì bạn và tôi cần:
Một chút trầm tư để nhận ra cái tinh hoa của vũ hoàn
Một chút bao dung để vui với cái còn giang dở
Một chút nhân ái để cười với nhân sinh thế thái
Một chút tinh tế để cùng vũ trụ bầu bạn
Một chút nghị lực để đứng lên với thụ tạo dầu có nhiều chông gai hầu muốn ngã quỵ
Một chút ….
Một chút, một chút là những bước nhảy in dấu yêu thương!
VŨ ĐIỆU THIÊN NHIÊN, vũ điệu yêu thương được kết dệt tri ân Đấng Hóa Công!
Xuân Hy Vọng
XE ĐẠP
Xe đạp muốn đứng vững thì cần phải chạy.
Chạy càng nhanh càng bình ổn.
Phương hướng càng định càng bình ổn.
Thân thể càng buông lỏng thì càng bình ổn.
Cũng lý lẽ như thế,
chúng ta muốn độc lập thì phải hành động.
Cần hành động càng nhanh chóng nắn chắc cơ hội.
Cần lập định trí hướng để vững vàng bước đi.
Cần buông lỏng tâm trạng để tùy cơ ứng biến.
(Tập sách : Sống Đẹp - Tác giả : Lưu Dung)
Bình :
muốn làm gì cũng phải có động cơ
động cơ càng trong sáng, thì ý nghĩa càng cao
vậy kết luận,
xe máy đi nhanh hơn xe đạp vì có động cơ...
CHO ĐI
Hai vị ẩn sĩ cùng trồng hoa hồng. Người thứ nhất chìm đắm trong việc chiêm ngắm vẻ đẹp và hương vị của hoa hồng, còn người thứ hai thì cắt những bông hồng đẹp nhất đem tặng cho khách vãng lai.
Ẩn sĩ thứ nhất quở trách : "Anh là gì thế, anh có thể làm mất đi niềm vui và hương thơm của hoa hồng như thế sao?"
"Hoa hồng lưu lại hương thơm nồng nàn của nó trên tay của người biết trao tặng nó cho người khác", vị ẩn sĩ thứ hai hồn nhiên trả lời.
Bạn thân mến,
Cho đi không làm mất đi giá trị của sự vật nhưng còn làm cho người biết cho nên cao đẹp và giàu có. Bởi lẽ, "người giàu có không phải là người có nhiều, mà là người cho nhiều." (Erich Fromm)
XHV
LẮNG NGHE
Công nhân : Thưa ông có việc tôi muốn xin trình bày.
Xếp: Việc gì?
Công nhân : Việc thứ nhất là có anh A, xin nghỉ phép dài hạn.
Xếp: Rồi. Còn gì?
Công nhân: Dạ, công trình chỗ này...?
Xếp: Không cần trình bản vẽ. Tôi biết rồi. Nói tiếp vấn đề khác
Công nhân: Dạ...Dạ.
Xếp : Còn gì không?
Công nhân: Dạ không còn vấn đề gì nữa.
Xếp: Có vậy cũng làm phiền
...
Xếp: Alô, tại sao anh không báo cho tôi biết công trình có vấn đề? Làm ăn thế à?
Công nhân: Dạ, Xếp bảo biết rồi mà.
...
Trời cho ta hai cái tai, một cái miệng. Nên nghe quan trọng hơn nói. Việc lắng nghe người khác cẩn thận thể hiện ta đang tôn trọng người nói. Khi chú ý lắng nghe cẩn thận ta sẽ cảm thấy sự đồng cảm và giúp dành được lòng tin của người khác.Việc cắt ngang lời nói của người khác không những làm cho họ bị đứt mạch, không còn hứng thú tiếp với câu chuyện mà còn thể hiện ta là người thiếu lịch sự, không tôn trọng họ.
Lắng nghe là kỹ năng sống rất quan trọng trong cuộc sống của mỗi người, nó không chỉ giúp ta kiềm chế được cảm xúc của mình mà còn giúp ta học hỏi thêm được nhiều điều bổ ích.
Xuân Hy Vọng
CHÚ...
Sơ nhí được sai đến một cộng đoàn mà chưa tới bao giờ. Xe chở sơ nhí đến đầu đường, Bác tài nói : Còn một đoạn nữa là tới cộng đoàn. Sơ cứ đi tới ngã ba, quẹo phải. Hôm nay con không đưa sơ vào tới nơi được vì có việc.
Cám ơn Bác tài. Sơ nhí đi lâu lắm mà chưa thấy ngã ba đâu. Đồ thì nhiều lỉnh kỉnh. Cầm được túi này, túi kia rớt lăn ra đường. Một người quẹt phải. Chú ta lính quýnh : Xin lỗi cháu.
Sơ nhí : Xin lỗi chú, tại cháu làm đổ đồ ra đường không còn lối đi.
Chú ấy tốt bụng nhặt đồ giúp, hỏi đi về đâu và chở về tới cộng đoàn. Mừng quá nếu không rục cái chân thôi. Xuống xe, Sơ nhí lo thu gon đồ, quay qua quay lại chú đi đâu mất.
Vào cộng đoàn, chị trưởng bảo rửa mặt, rửa tay nghỉ tí rồi chị đưa qua chào cha xứ. Bước chân vào nhà xứ, sơ nhí hớn hở vui mừng : Ơ ơ chú, lại gặp chú ở đây. Nhà chú ở đâu? Chú trông nhà, tưới hoa cho cha à. Cám ơn chú nhé.
Chú nheo nheo mắt : Uhm...
Chị trưởng: Chú chú cái gì? Cha đó. Chào cha đi
Sơ nhí: !!!
Xuân Hy Vọng.
DÂNG HẠT.
Chẳng biết Sơ nhí tập dâng hạt thế nào, sáng lễ xong, cha cố bảo : Sáng nay Sơ nhí kêu đội dâng hạt dâng cho cha xem.
Tưởng có mình cha cố dự, nào ngờ còn có cả Ban Hành Giáo, Bà Trưởng Hiền Mẫu. Đội múa cũng hiểu chuyện nên ngoan hơn, vào đúng nhịp ngay. Cha cố cười chảy nước mắt. Sơ nhí chết kiếp.
Bà Trưởng còn thêm vào : Con đã nói cha rồi. Sơ có biết gì đâu. Cha không chịu nghe con. Dâng hạt gì hay thế.
Cha cố bảo đội múa : Tốt rồi về đi, cứ thế mà làm.
Rồi quay qua bà Trưởng : Tại tôi nhìn mặt sơ nhí không nhịn được cười chứ có sao đâu.
Bà trưởng càm ràm : Dâng hạt chỉ đứng lên, quỳ xuống thôi. Ai đời giơ tay giơ chân. Vậy mà có sao đâu. Cha hay thật!
Cha cố : Bà chỉ ở mỗi nơi đây đã đi hết nước Việt Nam chưa? Mỗi vùng miền văn hóa khác nhau. Sơ nhí ở nơi khác đến cho giáo xứ một phong cách mới. Không cám ơn Sơ nhí vất vả bao ngày mà còn... Thôi về đi.
Mọi người về hết. Sơ nhí vẫn chưa hoàng hồn. Cha nói nhỏ : Con không biết dâng hạt thế nào phải không?
Sơ nhí lí nhí: Từ bé tới lớn con chưa thấy dâng hạt bao giờ.
Cha cố cười lớn tiếng: Kha kha, bạo gan thật. Bài hát dâng hạt là đúng rồi, còn múa thì phong cách lạ. Trễ rồi. Cứ dâng như con tập. Con đừng lo, cứ làm. Cha xem rồi, không ai nói con đâu.
Tối đến, dâng hạt xong. Có mấy bà ra nói nhỏ với Sơ nhí: Năm nay dâng hạt vui quá không như mọi năm.
Sơ nhí!!!
Xuân Hy Vọng.
NHỮNG BƯỚC ĐI DÂN CHỦ
BUÔNG BỎ
Xuân Hy Vọng
NGẠI
HỨNG LẤY GIÓ MƯA
Một lần theo đoàn thám du leo lên ngọn núi nọ. Đang khi leo, trời đổ mưa lớn. Một số anh em trong đoàn lo lắng định tụt xuống không tiếp tục. Nhưng người hướng dẫn không cho phép bất cứ ai được bỏ đoàn về lại vị trí ban đầu. Tuân lệnh trong kiếp sợ. Cuối cùng đoàn lên tới đỉnh núi. Một người thắc mắc:
- Tại sao không cho anh em xuống núi khi mưa to gió lớn thế này?
Người hướng dẫn trả lời:
- Leo lên cao hơn, mưa gió có thể lớn hơn. Anh em chịu áp lực nhiều hơn. Nhưng không đủ uy hiếp mạng sống. Còn lùi lại chân núi nguy hiểm hơn nhiều. Vì có thể gặp thác nước dễ bị cuốn trôi; hay đá đổ xuống đè bẹp mạng sống ta. Do đó, hứng lấy gió mưa lại có thể sống sót.
Trong cuộc sống ta chẳng vậy hay sao?











