HÀNH TRÌNH GIÁNG SINH
Đêm Sài Gòn đẹp biết bao, nhất là đêm Giáng sinh, nào
đèn nào hang đá ... thật thơ mộng và huyền ảo. Đêm Giáng sinh, người người nô
nức đi xem hang đá, người chen nhau đi dạ hội trong tiếng cười và màu áo quần
tươi xinh. Tôi cũng rảo trong xa lộ của dòng người chen chúc ấy. Nhưng hôm nay,
tôi không đi chơi như mọi đêm Giáng sinh trước, tôi được một người bạn rủ tham
gia cuộc hành trình xuyên thành phố Sài Gòn. Đêm nay, chúng tôi không ngủ nhưng
chia nhau trên các ngả đường của thành phố tráng lệ này.
Mỗi người một ba lô trên vai với những phần
quà bé mọn, từ những đồng lương bán thời gian tích góp của anh em sinh viên
nghèo. Chúng tôi lên đườngvới con ngựa sắt cũ kỹ, dọc theo các con lộ và hẻm nhỏ của thành phố đến
với từng người bạn nghèo trên vỉa hè. Đêm nay, giữa những đèn hoa rực rỡ có
những bóng mờ nhạt nhòa chen lẫn, giữa
những nụ cười rạng rỡ có những ánh mắt u hoài đăm chiêu xa xăm, giữa những áo
quần lộng lẫy có những tấm áo tả tơi không che nổi tấm thân gầy... Đó là những
người bé mọn còn đọng lại đâu đó trên vỉa hè thành phố. Ở đó cũng có những con
người thật oai hùng, với đôi nạnggỗ ngồi bên quầy vé số thâu đêm, hay cụ già đang ì ạch đạp
xích lô chở đôi bạn trẻ...
Chúng tôi dạo quanh thành phố đêm nay để đến với những con người
không tên tuổi, không cho chúng tôi được món quà gì để chung vui. Họ nhỏ bé quá
lên dường như lẻ loi trong bóng tối huyền ảo, nhưng nụ cười còn đọng lại trên
gương mặt sạn đen vì gió sương. Họ cho chúng tôi món quà còn hơn cả điều chúng tôi muốn tìm. Đó là niềm vui mà không ai
có thể diễn tả được. Vì đêm nay, những con người bé nhỏ ấy đã rạng lên như
ánh sao lấp lánh trên bầu trời. Và đêm nay, chúng tôi được sống niềm vui của
một con người là người!
Xuân Hy Vọng
HÃY GIỮ LỬA TRONG MÌNH
Hôm qua tôi vừa gặt hái được thành công thật
lớn nên vội chạy về với mẹ để thỏ thẻ cho mẹ nghe. Mẹ tôi già rồi. Vừa bước
chân tới cửa, tôi thấy mẹ đang loay hoay với cái bếp củi mù khói, tôi sà vào phụ mẹ cho bếp chóng cháy. Sau hồi lâu
hì hục thổi, mồ hôi nhễ nhãi, mẹ hỏi tôi: “con có biết, tại sao bếp này khó
cháy vậy không?”. Tôi trả lời: “thưa mẹ, không ạ.”. Mẹ nói: “Vì bếp không giữ
lửa nên chóng tàn, mau nguội lạnh. Và khi khởi đầu lại thì gian nan khó khăn
vậy đó. Con người cũng vậy con ạ. Ai không biết cách giữ lửa trong mình thì dù
chóng thành công nhưng mau thất bại, lúc khởi đầu lại thì gian nan lắm. Con nhớ
hãy giữa lửa trong mình thật cẩn thận nhé! ”.
Nghe mẹ nói tôi chợt bừng tỉnh. Thành công tôi
vừa gặt hái được có là chi trong muôn người. Nhưng đó là chút lửa để làm nóng
lên kích hoạt cho tôi trong đường đời tiến tới. Chút xíu nữa tôi đã không giữ
được lửa. Vì có những niềm vui chia san
sẽ vui hơn, nhưng cũng có nhưng niềm vui chia san sẽ làm ta tự đắc dần dần không còn
muốn vươn lên. Đó là lúc ta tự làm mất lửa trong mình.
Bạn ơi, lời nhắn nhủ của mẹ: “Con nhớ hãy lửa
trong mình thật cẩn thận nhé!”. Tôi cũng xin gửi trao cho bạn như một lần làm
cho lửa trong tôi bừng cháy lên và lửa nhiệt huyết của người trẻ mãi được nhân
đôi. Có thế chúng ta mới có thể làm được một chút gì đóng góp cho cộng đồng
nhân loại.
Xuân Hy Vọng
GÁNH GÁNH GỒNH GỒNH
Nghiêng nghiêng bóng đổ chiều nghiêng nhạt mờ
Nghiêng nghiêng mẹ bước ngẩng ngơ.
Ngổn ngang chồng chất gánh gồng long đong
Ngổn ngang mẹ xếp chưa xong
Mà nay tóc bạc, trán hằn ... má nhăn !
Ngổn ngang thế sự Mẹ mong !
Ước mơ nhẹ gánh ... thời gian đầy tròn
Gồng gồng gánh gánh chênh vênh
Gồng gồng gánh gánh cồng kềnh ai ơi !
Gánh gồng san sẻ chia đôi
Băn khoăn nghe vẫn rối bời tâm can
Trời đêm đã ánh lên đèn
Mà sao mẹ vẫn nghiêng nghiêng gánh gồng
Đèn kia như sắp lụi tàn
Bao giờ mẹ hết gánh gồng mẹ ơi.
Tình yêu mẹ tựa biển khơi
Con đà khôn lớn Mẹ vơi nỗi niềm.
Xuân Hy Vọng
HÃY GIỮ LỬA TRONG MÌNH
17:17 |
Hôm qua tôi vừa gặt hái được thành công thật
lớn nên vội chạy về với mẹ để thỏ thẻ cho mẹ nghe. Mẹ tôi già rồi. Vừa bước
chân tới cửa, tôi thấy mẹ đang loay hoay với cái bếp củi mù khói, tôi sà vào phụ mẹ cho bếp chóng cháy. Sau hồi lâu
hì hục thổi, mồ hôi nhễ nhãi, mẹ hỏi tôi: “con có biết, tại sao bếp này khó
cháy vậy không?”. Tôi trả lời: “thưa mẹ, không ạ.”. Mẹ nói: “Vì bếp không giữ
lửa nên chóng tàn, mau nguội lạnh. Và khi khởi đầu lại thì gian nan khó khăn
vậy đó. Con người cũng vậy con ạ. Ai không biết cách giữ lửa trong mình thì dù
chóng thành công nhưng mau thất bại, lúc khởi đầu lại thì gian nan lắm. Con nhớ
hãy giữa lửa trong mình thật cẩn thận nhé! ”.
Nghe mẹ nói tôi chợt bừng tỉnh. Thành công tôi
vừa gặt hái được có là chi trong muôn người. Nhưng đó là chút lửa để làm nóng
lên kích hoạt cho tôi trong đường đời tiến tới. Chút xíu nữa tôi đã không giữ
được lửa. Vì có những niềm vui chia san
sẽ vui hơn, nhưng cũng có nhưng niềm vui chia san sẽ làm ta tự đắc dần dần không còn
muốn vươn lên. Đó là lúc ta tự làm mất lửa trong mình.
Bạn ơi, lời nhắn nhủ của mẹ: “Con nhớ hãy lửa
trong mình thật cẩn thận nhé!”. Tôi cũng xin gửi trao cho bạn như một lần làm
cho lửa trong tôi bừng cháy lên và lửa nhiệt huyết của người trẻ mãi được nhân
đôi. Có thế chúng ta mới có thể làm được một chút gì đóng góp cho cộng đồng
nhân loại.
Xuân Hy Vọng
BÓNG MÁT VÀ ĐÍCH ĐẾN
Đường đi xa gập ghềnh sỏi đá chông gai, dưới trời nắng gắt, người lữ khách ướt vã mồ hôi,
mỏi mệt, kiệt sức, ước mong gặp được bóng
mát để nghỉ chân, lấy sức hầu có
thể tiếp tục tiến bước.
Trên hành trình cuộc đời, nhiều lúc ta cố tìm một bóng mát để dừng chân. Bóng mát đó có thể là sức khỏe, là tài năng, là tình cảm, hay cả sự sốt sắng chuyên chăm cầu nguyện. Gặp được bóng mát, có khi ta lại không muốn đứng lên rời bỏ bóng mát để lên đường. Bóng mát có hấp lực quấn hút ta như một nỗi đam mê, như một thứ không thể thiếu.
Nhưng bóng mát chỉ là bóng mát. Dừng lại bóng mát là dừng lại bước trung gian. Muốn đến đích, ta phải cương quyết rời bỏ bóng mát, bỏ lại sau lưng những dễ chịu thoải mát, có khi là những cám dỗ nguy hiểm. Đó cũng là chết đi cho cái khác cao quý hơn lớn lên. Thường ta cảm thấy xót xa khi từ bỏ, phải tự hủy, phải chết dần. Không vậy làm sao ta có thể đạt được cùng đích lý tưởng mà ta hằng khao khát.
Cái đích cùng tận mà thánh sử Luca diễn tả thật tuyệt vời và khăng khít với ta đến lạ lùng, đó là nhà Cha. Nhà Cha có mái ấm che nắng che mưa. Nơi mà ta ra đi cũng mong trở về, vì nơi đó “dư thừa bánh ăn” (Lc15,17), nơi ta được phục hồi chức vị làm con (Lc15,22-24) và nhất là được gặp lại Đấng sinh thành, dưỡng nuôi và yêu thương tha thứ.
Khi ta bỏ lại bóng
mát để đi đến đích, khi ta chết đi cái nhỏ bé để được cái lớn hơn là sự sống
mới với Đức Kitô thì quả là đại phúc biết bao, “được gấp bội và được sự sống
mới làm cơ nghiệp”(Mt 19,29). Đó là phần thưởng Chúa hứa ban cho những ai từ bỏ
mọi sự mà theo Ngài.
Xuân Hy Vọng
Tại sao người Công giáo xưng tội?
Sau khi sống lại, Chúa
Giêsu hiện ra và nói với các môn đệ: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha
đã sai Thầy thì Thầy cũng sai anh em”. Nói xong, Ngài thổi hơi vào các
ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai thì
người ấy được tha; anh em cầm giữ ai thì người ấy bị cầm giữ” (Ga 20:21-23).
Người Công giáo tin rằng Chúa Giêsu đã trao quyền tha tội cho các Tông đồ (các
linh mục đầu tiên) và những người kế vị, nhờ quyền năng của Chúa Thánh Thần.
XƯNG TỘI LÀ BÍ TÍCH TRAO
BAN ÂN SỦNG
Giáo hội Công giáo dạy
rằng bí tích là dấu chỉ bề ngoài, do Chúa Giêsu thiết lập, để ban ân sủng. Xưng
tội, gọi là Bí tích Hòa giải hoặc Cáo giải, ban cho chúng ta ân sủng để chống
lại bản chất tội lỗi. Đó là bí tích chữa lành.
Giáo lý của Giáo hội
Công giáo (GLCG) cho biết: “Những ai tới gần bí tích Sám hối, sẽ nhận
được từ lòng từ bi Thiên Chúa ơn tha thứ về sự mình đã lỗi phạm đến Ngài, đồng
thời họ được hoà giải với Giáo Hội mà tội lỗi của họ đã gây thương tích: chính
Giáo Hội đã lo cho họ trở lại nhờ đức bác ái, nhờ gương sáng và những lời cầu
nguyện” (GLCG, số 1422).
XƯNG TỘI LÀ CHÚNG TA ĐỐI
DIỆN VỚI TỘI LỖI
Rất khó đến với một
người mà chúng ta đã làm tổn thương và xin họ tha thứ. Cần can đảm và khiêm
nhường nhìn nhận mình sai trái, nhất là cần biết rằng người đó vẫn có thể buồn
giận. Cũng vậy, người Công giáo phải can đảm và khiêm nhường bằng cách nói cho
linh mục biết tội lỗi của mình. Chúng ta phải đối mặt với tội lỗi và nhận mình
sai trái. Dĩ nhiên, linh mục bị buộc bởi “ấn tòa giải tội” và không được tiết
lộ hoặc nói với bất cứ ai về tội của người khác.
XƯNG TỘI LÀ ĐƯỢC SẠCH
TỘI
Sau khi xưng tội, người
Công giáo tin rằng linh hồn họ được sạch tội, không tì vết như thuở ban đầu, và
được trang bị bằng sự bảo vệ để không tái phạm. Thường xuyên xưng tội thì chúng
ta sẽ được thêm nhiều ân sủng và được nhắc nhở về việc chịu trách nhiệm về mọi
hành vi của mình.
TỘI LỖI KHÔNG RIÊNG TƯ
Tội của chúng ta có ảnh
hưởng người khác, dù chúng ta cho đó là “tội riêng”. Đó là sự liên lụy hoặc
liên đới tội lỗi. Các tội như vậy có thể có vẻ nhỏ nhật, nhưng chúng vẫn làm
chúng ta thay đổi. Có thể chúng ta ích kỷ vì các tội này, nhưng rồi sự ích kỷ
của chúng ta sẽ ảnh hưởng người khác. GLCG nói: “Nhiều tội đã gây thiệt
hại cho tha nhân. Vậy phải làm hết sức mình để đền bù (như trả lại những gì
mình đã ăn trộm, phục hồi thanh danh cho người mình đã vu khống, bồi thường
những thương tích mình đã gây cho tha nhân). Nguyên đức công bằng cũng đòi buộc
như thế. Nhưng ngoài ra, tội lỗi còn làm bị thương và làm mất sức chính
tội nhân, cũng như đã gây tổn thương cho những liên hệ giữa tội nhân với Thiên
Chúa và với tha nhân. Ơn tha tội xoá tội lỗi, nhưng không sửa lại được tất cả
những xáo trộn mà tội lỗi đã gây nên (x. CĐ Trentô, DS 1712). Được tha thứ tội
lỗi, được chữa lành, tội nhân còn phải lấy lại đầy đủ sức khoẻ tinh thần. Vậy
người đó phải làm một cái gì để đền bù tội lỗi mình: người đó phải "đền
tội" cách thích hợp, tức phạt tạ các tội lỗi mình. Đó là việc
đền tội” (GLCG, số 1459).
TƯ VẤN TÂM LINH
Dù điều này không luôn
xảy ra khi chúng ta đi xưng tội, nhưng đôi khi hối nhân có thể nhận được
lời tư vấn từ linh mục. Hãy nhớ rằng linh mục là “kênh” chuyển sức mạnh của
Chúa Thánh Thần qua Bí tích Hòa giải, và linh mục có thể hướng dẫn tâm linh cho
hối nhân. Việc tư vấn này có thể rất có lợi đối vối việc phát triển tâm linh và
đổi mới, đồng thời có thể giúp phát triển mối quan hệ với Chúa Ba Ngôi.
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Beliefnet.com)
Lễ Thánh GH Gregory, Tiến sĩ Giáo hội, 3-9-2014
BƯỚC NHẢY
Mỗi chúng ta đứng trên
đôi chân của mình, di chuyển với nó, và điều đặc biệt là nhảy với chính đôi
chân bé nhỏ đó. Mỗi bước nhảy là một chuyển động nhịp nhàng và sáng tạo. Mỗi
bước nhảy là một mốt nhạc hiện sinh trên đường băng cuộc sống.
Bạn muốn nhảy phải
tập, và phải bước những bước thật chuẩn trước đã. Nó có những điệu cơ bản. Bạn
nắn bắt những bước cơ bản càng tốt bao nhiêu, bạn sẽ có những bước nhảy thật
đẹp bấy nhiêu.
Bạn muốn nhảy tốt, bạn
cần có một đường băng riêng cho chính mình. Nhưng trước hết bạn cần bước theo
chân người dạy bạn tới khi nào bạn không còn cần nhìn vào đó để bước. Khi ấy
bạn hãy bước trên con đường riêng của mình. Nếu bạn cứ hoài theo chân người khác, bạn sẽ không bao giờ nhảy tự tin. Nếu
bạn cứ hoài bước ngược chiều người khác, bạn sẽ không nhảy được vì có đụng chạm
không làm bạn thoải mát.
Nhảy là một nghệ
thuật, Cuộc sống cũng như bước nhảy. Bạn khi mới lớn cần phải tích luỹ kinh
nghiệm của cuộc sống và học cho tốt. Khi đã đủ kinh nghiệm
sống, bạn và tôi hãy tạo cho mình một đường băng riêng để nhảy những vũ
điệu của chính mình. Để mỗi chúng ta là mình và trưởng thành trong cuộc sống
tươi đẹp này
Xuân Hy Vọng
SƯƠNG MÙ
Từ ngày tôi đến ở vùng cao nguyên, tôi mới biết
thế nào là sương mù. Có ngày tôi đứng trên cao nhìn xuống chân đèo thấy lớp
sương bao phủ cả thành thị thì cứ ngỡ mình đang ở bồng lai tiên giới.
Nhưng có ngày sương mù bao phủ quanh tôi thì tôi
lại ghét nó vô cùng. Vì sương mù làm tôi không thể định hình người phía trước
hay phía sau trên con đường trước mặt như thế nào. Cái vô định đẩy tôi tới
hoang mang, lo âu. Đi trong sương mù chẳng khác chi đi trong đêm đen. Đi dưới
làn sương mù mịt cứ làm ta tưởng là đã đến chấm chót con đường nhưng kỳ thực
đường vẫn dài. Nếu chỉ vì sương mù dầy đặc bao phủ ta mà ta dừng bước thì mãi
mãi ta bị sương mù phủ lấp. Nhưng nếu ta bước tiếp thì không khác chi ta bịt mắt
đi về phía trước. Thật vậy, sương mù phủ lấp, ánh sáng không còn rõ ràng,
nhưng ta đừng quên mặt trời vẫn có đó. Sau lớp sương mù u ám, là ánh mặt trời
chói lọi chiếu sáng.
Trên con đường dài vô tận của cuộc đời vẫn có
nhiều lớp sương mù phủ lấp đời ta. Bạn ơi, bạn bước tiếp hay dừng chân đứng
lại? Tùy bạn lựa chọn. Nhưng sương mù không thể đánh gục tinh thần vững mạnh,
và ý chí quyết tâm. Bước tiếp, đòi bạn phải liều lĩnh đôi chút. Liều lĩnh luôn
phải trả một giá cho nó.
Bạn đừng sợ, như xưa Giuse đã được Chúa làm thay
đổi tình thế tưởng chừng là mù mịt đến sáng lạng tuyệt vời. Ong đã trở nên
người cứu giúp chính kẻ hại mình. Như dân Do thái xưa, tưởng chừng bị đội quân
vua Pharaon nhận chìm trong biển máu, thì ngược lại họ chiến thắng oai hùng,
chiến thắng nhờ sức mạnh của chính Chúa. … Bạn đừng sợ! Thiên Chúa luôn đồng
hành với bạn trên mọi nẻo đường bạn đi. Trong lớp sương dù có mù mịt đến đâu
vẫn có Ngài ở cùng. Bạn có dám tin điều này? Nếu tin thì hãy buông mình để Ngài
dắt bạn đi. Có như thế thì sự liều lĩnh của bạn không phải trả giá vô ích đâu.
Vì sau lớp sương mù thì mặt trời vẫn tồn tại và ánh sáng đang chiếu soi. Rồi
bạn sẽ thấy con đường bạn đi không phải là chấm chót nhưng chỉ là một đoạn
trong muôn đoạn cuộc đời.
… Rồi khi bạn đi qua lớp sương phủ quanh bạn, bạn
nhìn lại sẽ thấy đó như một bức tranh thủy mặc tuyệt đẹp. Vì khi đứng ngoài ta
sẽ thấy toàn cảnh rõ nét hơn.
Cầu chúc bạn trong những phút đầy những lo âu,
hoang mang bạn vẫn gặp được Đức Kitô và dám để Ngài dẫn đi. Cầu chúc bạn thấy
những khó khăn bạn đang gặp chỉ là một lớp sương mù trong một đoạn đường bạn đi
và dán tin rằng ánh sáng vẫn đang chiếu soi trong tim bạn!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






