Được tạo bởi Blogger.

Giới thiệu về tôi

Blogger templates

RSS

Pages

GHI ƠN

Con sinh ra ướt đẫm mồ hôi mẹ, cay xè giọt lệ cha. Con lớn lên trong đôi tay chai sầm, trên đôi vai còng xuống của Đấng sinh thành và tung tăng với bạn bè thương mến. Con được sự chở che của người thân kẻ nghĩa, trong thân tình đùm bọc của xóm làng. Cái hương thơm của đất, cái vị ngọt của gió, cái chua chua của nem quê riêng biệt… là chiếc nôi cho con sinh trưởng.
Khi con chắp cánh bay vào đời, bàn tay cha, tấm lòng mẹ vẫn mãi ủ ấp, vươn dài theo bước chân con. Ngày vào Dòng, con nhận được tất cả tình yêu thương của gia đình rộng lớn, mái ấm thứ hai của con. Mẹ Hội Dòng từng ngày từng giờ, đau cái đau của Đấng sinh thành chăm chút, lo lắng sao cho con lớn lên trong ân nghĩa. Khi con thành công, lúc con thất bại có Mẹ Hội Dòng cùng sánh bước. Lúc con vui, người người chia vui với con. Khi con buồn có người ở cạnh bên cùng chia san nỗi buồn. Ngay khi con thấy mình như đứng trước cảnh trời đêm giông tố, có người đã âm thầm ngồi im kề cận để dịu vơi cõi lòng u uất, hay cùng nhịp bước trên đường mòn để chân con bước xiêu vẹo, và cả tay trong tay để truyền cho sự ấm áp của tình người… Một lời nói, một nghĩa cử yêu thương đáng khắc ghi lắm thay!
Tất cả đó là ơn sâu nghĩa nặng dầu cho con nhắm mắt lìa đời vẫn không thể nhạt phai. Con xin ghi khắc vào lòng, xin uống cạn ơn nghĩa lớn lao này và còn nhiều hơn nữa để con no thỏa bầu sữa yêu thương. Để lòng con được mềm ra cho bao dung, và từ ái được nẩy mầm; cho đất xanh màu mạ lòng biết ơn; cho con vững tin tiến bước trong bình an và hy vọng.
Một lần xin ghi ơn là ngàn lần nhớ ơn !
Xin cảm tạ Thiên Chúa nhân từ đã cho con hai năm được ở trong nhà Chúa.
Xin cảm tạ Tình Yêu chất ngất !

Mong sao lời cám ơn chân thành của con được bật ra từ cửa môi cuộc sống !

Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

SƯƠNG MAI

Sáng tinh mơ, tôi cùng chị bạn lên rẫy cắt lá thuốc. Giữa cánh đồng mênh mông, cảnh ban mai đẹp tuyệt. Nhưng tôi cứ như bị hớp hồn với lưới nhện đầy những giọt sương mai ở khe suối. Bạn có thể hình dung một cảnh vừa động vừa tĩnh, lại lấp lánh bởi ánh sáng chiếu soi vào giọt sương mai. Cảnh lạ là sương mai đọng trên lưới nhện nên xuyên suốt sáng trong với ánh dạ quang của mặt trời. Nhìn vào sương mai trên lưới nhện, ta có thể nhìn thấu xuống dòng nước chảy lững lờ, xanh biếc phía dưới. Tôi dừng chân ngắm nhìn nó mà quên cả việc cần làm. Chị bạn trách : “Có mỗi giọt sương thôi mà cứ như là báu vật vậy!”
Đúng thật. Mỗi giọt sương thôi mà có lúc tôi say mê đến thế, huống hồ chi trong cuộc đời còn biết bao cái khác. Có lẽ đối với người này thì chẳng là gì, nhưng đối với người kia lại nên chuyện. Mỗi người trông thấy vẻ đẹp của vấn đề đó theo một góc nhìn khác nhau. Nên làm sao có thể so sánh tâm hồn họ với tôi. Tôi có điểm mạnh của tôi sáng trong, nhưng cũng có điểm yếu mong manh và mau tan như giọt sương vậy. Họ cũng thế.
Sương mai long lanh như pha lê nhưng nó dần co mình trước ánh sáng và biến tan vào không gian khi mặt trời lên cao mỉm cười. Khi nó chơi trò chơi chốn tìm, tôi mới giật mình. Ôi, chỉ là lưới nhện tồi tàn! Một khoảng khắc hụt hẫng xâm chiến. Có chi là bền vững?
Tôi cũng từng đặt niềm tin, sự chân thành và hy vọng vào những giá trị mau tan. Để khi chợt tỉnh. Buồn! Đau khổ! Một khoảng khắc rát buốt con tim, một khoảng khắc trống vắng nơi cõi lòng. Tôi tự co mình trước muôn điều tốt đẹp vì niềm tin bị đánh mất, y như cửa không có chìa để mở. Ở lại trong cảm giác này có vẻ như là cách tốt nhất để đền cho việc làm ngu ngốc. Có những điều có thể nói thành lời nhưng cũng đầy những việc chẳng thể nào nói lên lời. Thế là cứ nhìn mãi vào đám mây u ám của chính mình. Mặt trời công chính cũng trốn chạy với giọt sương tan?
Có phải vậy đâu. Mặt trời vẫn mỉm cười, Thiên Chúa vẫn không ngừng giang cánh tay chờ đón tôi với tình yêu bao dung. Nhưng vì tôi chỉ quen nhìn ánh sáng của mặt trời mà ít nhìn vào chính mặt trời. Nên khi sương tan thì ánh sáng mất, tôi cứ tưởng mặt trời cũng không còn nữa. Niềm tin, hy vọng và những điều cao quý cũng theo sương mất dần. Trong đau khổ, tôi dễ nổi loạn kiếm tìm chính mình, tìm giá trị mình hằng mong muốn, nay mất thì hụt hẫng chứ ít khi tìm ý Thiên Chúa trong biến cố cuộc đời. Trong buồn chán, tôi dễ cúi xuống vào trong thầm lặng để không còn dám ngẩng mặt nhìn đời nên dễ thấy đây là bước đường cùng. Trong thất vọng, tôi đóng lòng mình và ném chiếc chìa khóa của niềm tin đi xa, nên cửa tâm hồn không còn có cơ hội được mở ra nữa. Mọi sự xung quanh chỉ còn là dãy băng tuyết y như dãy núi chắn ngang đời mình. Thế là hết!
Giọt sương nhỏ đã làm tôi quên nhiệm vụ của chính mình, thì những điều khác trong cuộc đời cũng thế. Nếu tôi sớm nhận ra rằng: sương mai chỉ là giọt nước nhỏ, nó chỉ nên huyền ảo khi có ánh mặt trời soi chiếu. Sự vật, con người và thế giới quanh tôi chỉ có giá trị khi Thiên Chúa tác động vào. Có như thế, mỗi khi cảm nhận cái đẹp, mỗi lúc đón nhận sự vật, hay chia tay với nó tôi mới giữ niềm vui an bình.
Ngắm nhìn sương mai, tôi chợp thối lên lời : “con tim con yếu đuối” nhưng luôn tin tưởng “Các thánh cũng như con. Nhưng nhờ vậy họ mới làm thánh: nhờ ơn Chúa và ý chí”. (Đường Hy Vọng, Đức Hồng Y Phanxico Xavie Nguyễn Văn Thuận).
 Sr. Maria Bích Mai

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

PHIM THA THỨ 70X7

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Hoc Giáo Lý Công Giáo bằng hình ảnh_Tập 4_Con Nguoi Song O Doi Nay De Lam Gi?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HÀNH TRÌNH GIÁNG SINH

Đêm Sài Gòn đẹp biết bao, nhất là đêm Giáng sinh, nào đèn nào hang đá ... thật thơ mộng và huyền ảo. Đêm Giáng sinh, người người nô nức đi xem hang đá, người chen nhau đi dạ hội trong tiếng cười và màu áo quần tươi xinh. Tôi cũng rảo trong xa lộ của dòng người chen chúc ấy. Nhưng hôm nay, tôi không đi chơi như mọi đêm Giáng sinh trước, tôi được một người bạn rủ tham gia cuộc hành trình xuyên thành phố Sài Gòn. Đêm nay, chúng tôi không ngủ nhưng chia nhau trên các ngả đường của thành phố tráng lệ này.
Mỗi người một ba lô trên vai với những phần quà bé mọn, từ những đồng lương bán thời gian tích góp của anh em sinh viên nghèo. Chúng tôi lên đườngvới con ngựa sắt cũ kỹ, dọc theo các con lộ và hẻm nhỏ của thành phố đến với từng người bạn nghèo trên vỉa hè. Đêm nay, giữa những đèn hoa rực rỡ có những bóng mờ nhạt nhòa chen lẫn, giữa những nụ cười rạng rỡ có những ánh mắt u hoài đăm chiêu xa xăm, giữa những áo quần lộng lẫy có những tấm áo tả tơi không che nổi tấm thân gầy... Đó là những người bé mọn còn đọng lại đâu đó trên vỉa hè thành phố. Ở đó cũng có những con người thật oai hùng, với đôi nạnggỗ ngồi bên quầy vé số thâu đêm, hay cụ già đang ì ạch đạp xích lô chở đôi bạn trẻ...
Chúng tôi dạo quanh thành phố đêm nay để đến với những con người không tên tuổi, không cho chúng tôi được món quà gì để chung vui. Họ nhỏ bé quá lên dường như lẻ loi trong bóng tối huyền ảo, nhưng nụ cười còn đọng lại trên gương mặt sạn đen vì gió sương. Họ cho chúng tôi món quà còn hơn cả điều chúng tôi muốn tìm. Đó là niềm vui mà không ai có thể diễn tả được. Vì đêm nay, những con người bé nhỏ ấy đã rạng lên như ánh sao lấp lánh trên bầu trời. Và đêm nay, chúng tôi được sống niềm vui của một con người là người!
Xuân Hy Vng



  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Học Giáo Lý Công Giáo bằng hình ảnh_Tập 2_Tôi Tin Chúng Tôi Tin

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Chúa Giêsu phục sinh (Gioan 20:3-18)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

TRUYỆNKINH THÁNH BẰNG HÌNH

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HÃY GIỮ LỬA TRONG MÌNH

Hôm qua tôi vừa gặt hái được thành công thật lớn nên vội chạy về với mẹ để thỏ thẻ cho mẹ nghe. Mẹ tôi già rồi. Vừa bước chân tới cửa, tôi thấy mẹ đang loay hoay với cái bếp củi mù khói, tôi sà vào phụ mẹ cho bếp chóng cháy. Sau hồi lâu hì hục thổi, mồ hôi nhễ nhãi, mẹ hỏi tôi: “con có biết, tại sao bếp này khó cháy vậy không?”. Tôi trả lời: “thưa mẹ, không ạ.”. Mẹ nói: “Vì bếp không giữ lửa nên chóng tàn, mau nguội lạnh. Và khi khởi đầu lại thì gian nan khó khăn vậy đó. Con người cũng vậy con ạ. Ai không biết cách giữ lửa trong mình thì dù chóng thành công nhưng mau thất bại, lúc khởi đầu lại thì gian nan lắm. Con nhớ hãy giữa lửa trong mình thật cẩn thận nhé! ”.
Nghe mẹ nói tôi chợt bừng tỉnh. Thành công tôi vừa gặt hái được có là chi trong muôn người. Nhưng đó là chút lửa để làm nóng lên kích hoạt cho tôi trong đường đời tiến tới. Chút xíu nữa tôi đã không giữ được lửa. Vì có nhng niềm vui chia san sẽ vui hơn, nhưng cũng có nhưng niềm vui chia san sẽ làm ta tự đắc dần dần không còn muốn vươn lên. Đó là lúc ta tự làm mất lửa trong mình.

Bạn ơi, lời nhắn nhủ của mẹ: “Con nhớ hãy lửa trong mình thật cẩn thận nhé!”. Tôi cũng xin gửi trao cho bạn như một lần làm cho lửa trong tôi bừng cháy lên và lửa nhiệt huyết của người trẻ mãi được nhân đôi. Có thế chúng ta mới có thể làm được một chút gì đóng góp cho cộng đồng nhân loại. 

Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

GÁNH GÁNH GỒNH GỒNH

Nghiêng nghiêng bóng đổ chiều nghiêng nhạt mờ
Nghiêng nghiêng mẹ bưc ngẩng ngơ.
Ngổn ngang chồng chất gánh gồng long đong
Ngổn ngang mẹ xếp chưa xong
Mà nay tóc bạc, trán hằn ... má nhăn !
Ngổn ngang thế sự Mẹ  mong !
Ước mơ nhẹ gánh ... thời gian đầy tròn
Gồng gồng gánh gánh chênh vênh
Gồng gồng gánh gánh cồng kềnh ai ơi !
Gánh gồng san sẻ chia đôi
Băn khoăn nghe vẫn rối bời tâm can
Trời đêm đã ánh lên đèn
Mà sao mẹ vẫn nghiêng nghiêng gánh gồng
Đèn kia như sắp lụi tàn
Bao giờ mẹ hết gánh gồng mẹ ơi.
Tình yêu  mẹ tựa biển khơi
Con đà khôn lớn Mẹ vơi nỗi niềm.
Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

KINH THÁNH CỰU - TÂN ƯỚC

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

GIỚI THIỆU KINH MÂN CÔI

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HÃY GIỮ LỬA TRONG MÌNH

Hôm qua tôi vừa gặt hái được thành công thật lớn nên vội chạy về với mẹ để thỏ thẻ cho mẹ nghe. Mẹ tôi già rồi. Vừa bước chân tới cửa, tôi thấy mẹ đang loay hoay với cái bếp củi mù khói, tôi sà vào phụ mẹ cho bếp chóng cháy. Sau hồi lâu hì hục thổi, mồ hôi nhễ nhãi, mẹ hỏi tôi: “con có biết, tại sao bếp này khó cháy vậy không?”. Tôi trả lời: “thưa mẹ, không ạ.”. Mẹ nói: “Vì bếp không giữ lửa nên chóng tàn, mau nguội lạnh. Và khi khởi đầu lại thì gian nan khó khăn vậy đó. Con người cũng vậy con ạ. Ai không biết cách giữ lửa trong mình thì dù chóng thành công nhưng mau thất bại, lúc khởi đầu lại thì gian nan lắm. Con nhớ hãy giữa lửa trong mình thật cẩn thận nhé! ”.
Nghe mẹ nói tôi chợt bừng tỉnh. Thành công tôi vừa gặt hái được có là chi trong muôn người. Nhưng đó là chút lửa để làm nóng lên kích hoạt cho tôi trong đường đời tiến tới. Chút xíu nữa tôi đã không giữ được lửa. Vì có nhng niềm vui chia san sẽ vui hơn, nhưng cũng có nhưng niềm vui chia san sẽ làm ta tự đắc dần dần không còn muốn vươn lên. Đó là lúc ta tự làm mất lửa trong mình.

Bạn ơi, lời nhắn nhủ của mẹ: “Con nhớ hãy lửa trong mình thật cẩn thận nhé!”. Tôi cũng xin gửi trao cho bạn như một lần làm cho lửa trong tôi bừng cháy lên và lửa nhiệt huyết của người trẻ mãi được nhân đôi. Có thế chúng ta mới có thể làm được một chút gì đóng góp cho cộng đồng nhân loại. 

Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

BÓNG MÁT VÀ ĐÍCH ĐẾN

Đường đi xa gp ghnh si đá chông gai, dưới tri nng gt, người l khách ướt vã m hôi, mi mt, kit sc, ước mong gp được bóng mát đ ngh chân, ly sc hu có th tiếp tc tiến bước.
Trên hành trình cuc đi, nhiu lúc ta c tìm mt bóng mát đ dng chân. Bóng mát đó có th là sc khe, là tài năng, là tình cm, hay c s st sng chuyên chăm cu  nguyn. Gp được bóng mát, có khi ta li không mun đng lên ri b bóng mát đ lên đường. Bóng mát có hp lc qun hút ta như mt ni đam mê, như mt th không th thiếu.
Nhưng bóng mát ch là bóng mát. Dng li bóng mát là dng li bước trung gian. Mun đến đích, ta phi cương quyết ri b bóng mát, b li sau lưng nhng d chu thoi mát, có khi là nhng cám d nguy him. Đó cũng là chết đi cho cái khác cao quý hơn ln lên. Thường ta cm thy xót xa khi t b, phi t hy, phi chết dn. Không vy làm sao ta có th đt được cùng đích lý tưởng mà ta hng khao khát.
Cái đích cùng tn mà thánh s Luca din t tht tuyt vi và khăng khít vi ta đến l lùng, đó là nhà Cha. Nhà Cha có mái m che nng che mưa. Nơi mà ta ra đi cũng mong tr v, vì nơi đó “dư tha bánh ăn” (Lc15,17), nơi ta được phc hi chc v làm con (Lc15,22-24) và nht là được gp li Đng sinh thành, dưỡng nuôi và yêu thương tha th.
Khi ta bỏ lại bóng mát để đi đến đích, khi ta chết đi cái nhỏ bé để được cái lớn hơn là sự sống mới với Đức Kitô thì quả là đại phúc biết bao, “được gấp bội và được sự sống mới làm cơ nghiệp”(Mt 19,29). Đó là phần thưởng Chúa hứa ban cho những ai từ bỏ mọi sự mà theo Ngài. 
Xuân Hy Vọng


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Tại sao người Công giáo xưng tội?

Sau khi sống lại, Chúa Giêsu hiện ra và nói với các môn đệ: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy thì Thầy cũng sai anh em”. Nói xong, Ngài thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai thì người ấy bị cầm giữ” (Ga 20:21-23). Người Công giáo tin rằng Chúa Giêsu đã trao quyền tha tội cho các Tông đồ (các linh mục đầu tiên) và những người kế vị, nhờ quyền năng của Chúa Thánh Thần.

XƯNG TỘI LÀ BÍ TÍCH TRAO BAN ÂN SỦNG

Giáo hội Công giáo dạy rằng bí tích là dấu chỉ bề ngoài, do Chúa Giêsu thiết lập, để ban ân sủng. Xưng tội, gọi là Bí tích Hòa giải hoặc Cáo giải, ban cho chúng ta ân sủng để chống lại bản chất tội lỗi. Đó là bí tích chữa lành.

Giáo lý của Giáo hội Công giáo (GLCG) cho biết: “Những ai tới gần bí tích Sám hối, sẽ nhận được từ lòng từ bi Thiên Chúa ơn tha thứ về sự mình đã lỗi phạm đến Ngài, đồng thời họ được hoà giải với Giáo Hội mà tội lỗi của họ đã gây thương tích: chính Giáo Hội đã lo cho họ trở lại nhờ đức bác ái, nhờ gương sáng và những lời cầu nguyện” (GLCG, số 1422).

XƯNG TỘI LÀ CHÚNG TA ĐỐI DIỆN VỚI TỘI LỖI

Rất khó đến với một người mà chúng ta đã làm tổn thương và xin họ tha thứ. Cần can đảm và khiêm nhường nhìn nhận mình sai trái, nhất là cần biết rằng người đó vẫn có thể buồn giận. Cũng vậy, người Công giáo phải can đảm và khiêm nhường bằng cách nói cho linh mục biết tội lỗi của mình. Chúng ta phải đối mặt với tội lỗi và nhận mình sai trái. Dĩ nhiên, linh mục bị buộc bởi “ấn tòa giải tội” và không được tiết lộ hoặc nói với bất cứ ai về tội của người khác.

XƯNG TỘI LÀ ĐƯỢC SẠCH TỘI

Sau khi xưng tội, người Công giáo tin rằng linh hồn họ được sạch tội, không tì vết như thuở ban đầu, và được trang bị bằng sự bảo vệ để không tái phạm. Thường xuyên xưng tội thì chúng ta sẽ được thêm nhiều ân sủng và được nhắc nhở về việc chịu trách nhiệm về mọi hành vi của mình.

TỘI LỖI KHÔNG RIÊNG TƯ

Tội của chúng ta có ảnh hưởng người khác, dù chúng ta cho đó là “tội riêng”. Đó là sự liên lụy hoặc liên đới tội lỗi. Các tội như vậy có thể có vẻ nhỏ nhật, nhưng chúng vẫn làm chúng ta thay đổi. Có thể chúng ta ích kỷ vì các tội này, nhưng rồi sự ích kỷ của chúng ta sẽ ảnh hưởng người khác. GLCG nói: “Nhiều tội đã gây thiệt hại cho tha nhân. Vậy phải làm hết sức mình để đền bù (như trả lại những gì mình đã ăn trộm, phục hồi thanh danh cho người mình đã vu khống, bồi thường những thương tích mình đã gây cho tha nhân). Nguyên đức công bằng cũng đòi buộc như thế. Nhưng ngoài ra, tội lỗi còn làm bị thương và làm mất sức chính tội nhân, cũng như đã gây tổn thương cho những liên hệ giữa tội nhân với Thiên Chúa và với tha nhân. Ơn tha tội xoá tội lỗi, nhưng không sửa lại được tất cả những xáo trộn mà tội lỗi đã gây nên (x. CĐ Trentô, DS 1712). Được tha thứ tội lỗi, được chữa lành, tội nhân còn phải lấy lại đầy đủ sức khoẻ tinh thần. Vậy người đó phải làm một cái gì để đền bù tội lỗi mình: người đó phải "đền tội" cách thích hợp, tức phạt tạ các tội lỗi mình. Đó là việc đền tội” (GLCG, số 1459).

TƯ VẤN TÂM LINH

Dù điều này không luôn xảy ra khi chúng ta đi xưng tội, nhưng  đôi khi hối nhân có thể nhận được lời tư vấn từ linh mục. Hãy nhớ rằng linh mục là “kênh” chuyển sức mạnh của Chúa Thánh Thần qua Bí tích Hòa giải, và linh mục có thể hướng dẫn tâm linh cho hối nhân. Việc tư vấn này có thể rất có lợi đối vối việc phát triển tâm linh và đổi mới, đồng thời có thể giúp phát triển mối quan hệ với Chúa Ba Ngôi.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Beliefnet.com)
Lễ Thánh GH Gregory, Tiến sĩ Giáo hội, 3-9-2014

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS