Được tạo bởi Blogger.

Giới thiệu về tôi

Blogger templates

RSS

Pages

Mật thư tiếng Nhật

mật thư tiếng Nhật
A= ka, B= tu, C= mi, D= te, E= ku,
F=lu,
G= ji, H= ri, I= ki, J= zu, K= me, L= ta,
M= rin, N= to, O= mo, P= no, Q= ke,
R=
shi, S= ari, T= chi, U= do, V= ru, W=
mei,
X= na, Y= fu, Z= zi
Ten mk la Tamotoji con ten b là gi?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

12 Điều Tâm Niệm Của Giáo Lý Viên


1. Nói với niềm xác tín và nhiệt tình. Đặt tâm tình vò sứ điệp truyền đạt.
2. Nói với Chúa về học sinh nhiều hơn là nói với học sinh về Chúa.
3. Khuyến khích các em làm điều tốt, và giúp mỗi em hiểu rằng các em rất đặc biệt và có thể giúp chs cho người khác.
4. Cố gắng thăng tiến khả năng chuyên môn.
5. Tạo khung cảnh thích hợp giúp các em học bằng cách thay đổi cách trang trí lớp học hàng tuần.
6. Soạn bài cẩn thận và đến lớp đúng giờ. 
7. Đón nhận tất cả và từng học sinh.
8. Làm cho các em cảm thấy lớp học như gia đình mà mỗi em làmột thành viên.
9. Liên lạc và tiếp xúc thường xuyên với phụ huynh học sinh.
10. Kiên nhẫn và trung thành dù gặp khó khăn.
11. Giữ đạo đức của nhà giáo.
12. Chấp nhận những giới hạn của mình, và tin tưởng Chúa Thánh Thần đang hoạt động trong mình

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

NIỀM TIN


Nếu bạn là một người theo Đạo Thiên Chúa Giáo, câu chuyện dưới đây rất đáng để bạn nên đọc, tin tôi đi
Giáo sư : Con trai là một người theo đạo Thiên Chúa Giáo đúng không?
Sinh viên : Dạ đúng thưa giáo sư
Giáo sư : Vậy con có tin vào Chúa không?
Sinh viên : Tất nhiên rồi thưa giáo sư
Giáo sư : Chúa tốt lành chứ?
Sinh viên : Chắc chắn là như vậy
Giáo sư : Chúa có tất cả quyền lực không?
Sinh viên : Dạ có
Giáo sư : Anh trai tôi chết vì ung thư mặc dù anh ấy đã cầu nguyện với Chúa chữa lành cho anh ấy rất nhiều. Hầu hết trong chúng ta ai cũng đã cố gắng giúp đỡ người khác khi họ đau ốm. Nhưng Chúa thì không. Vậy cậu nói xem Chúa tốt lành như thế nào?
(Sinh viên im lặng)
Giáo sư : Cậu không thể trả lời phải không? Vậy chúng ta lại bắt đầu lại với câu hỏi : Chúa tốt lành không?
Sinh viên : Dạ có
Giáo sư : Quỷ Satan có tốt lành không?
Sinh viên : Không.
Giáo sư : Vậy quỷ Satan là đến từ đâu?
Sinh viên : Dạ, từ …Chúa mà ra…
Giáo sư : Đúng rồi. Con trai hãy nói cho ta biết, tội ác có tồn tại trên thế giới này không?
Sinh viên : Dạ có
Giáo sư : Tội ác ở khắp mọi nơi phải không? Và Chúa tạo nên tất cả mọi thứ, đúng không?
Sinh viên : Đúng!
Giáo sư : Vậy ai tạo ra tội ác?
(Sinh viên không trả lời)
Giáo sư : Vậy còn bệnh tật? sự đồi bại? lòng thù hận ? sự xấu xa? Tất cả những thứ kinh khủng đó vẫn tồn tại trên thế giới chứ?
Sinh viên : Dạ đúng , thưa Giáo sư
Giáo sư : Vậy, ai tạo nên chúng?
(Sinh viên không trả lời)
Giáo sư : Khoa học nói rằng chúng ta có 5 Giác quan để nhận định và quan sát thế giới xung quanh ta. Hãy nói cho ta biết, con đã từng thấy Chúa chưa?
Sinh viên : Dạ chưa.
Giáo sư : Nói cho ta biết cậu đã từng nghe Chúa nói chưa?
Sinh viên : Chưa, thưa Giáo sư
Giáo sư : Cậu đã từng cảm nhận thấy CHÚA, nếm được mùi vị của CHÚA, ngửi được CHÚA chưa? Cậu đã từng bao giờ nhận thức được bằng bất cứ giác quan nào về Chúa chưa?
Sinh viên : Chưa thưa Giáo sư. Con e là chưa cảm nhận được giác quan nào cả
Giáo sư : Vậy cậu còn tin vào Chúa không?
Sinh viên : Dạ có
Giáo sư : Theo kinh nghiệm, những thử nghiệm, những phương pháp chứng minh khác, Khoa học nói rằng CHÚA không hề tồn tại. Con nói về điều này thế nào, con trai?
Sinh viên : Không là gì cả. Tôi chỉ có niềm tin.
Giáo sư : Đúng rồi, đức tin. Và đó là vấn đề mà Khoa học gặp phải
Sinh viên : Thưa Giáo sư, có tồn tại một thứ gọi là “nóng” không?
Giáo sư : Có!
Sinh viên : Và có tồn tại thứ gọi là “lạnh” không?
Giáo sư : Có!
Sinh viên : Không có, thưa Giáo sư. Nó không hề có.
(Giảng đường bỗng trở nên im lặng với câu trả lời bất ngờ của cậu sinh viên)
Sinh viên : Thưa Giáo sư, giáo sư có thể có rất nhiều thứ gọi là nóng, và còn có thể nóng hơn, siêu nóng, cực kì nóng, nhiệt độ nóng trắng. Nhưng chúng ta không có bất cứ gì gọi là lạnh. Chúng ta có thể đạt đến nhiệt độ dưới 0 đến -273 độ, nhưng chúng ta không thể đạt đến mức thấp hơn con số đó. Không có bất cứ thứ gì gọi là lạnh , lạnh là một từ ngữ chúng ta dùng để mô tả sự vắng mặt của nóng . Chúng ta không thể đo lường được lạnh, lạnh đến đâu. Nóng là một loại năng lượng , và lạnh không phải là mặt trái của nóng, thưa giáo sư, chỉ là sự vắng mặt của nóng mà thôi.
(Giảng đường thinh lặng với những giải thích của cậu sinh viên)
Sinh viên : Còn về bóng tối thì sao thưa Giáo sư ? Có thứ gì để gọi là “bóng tối” không?
Giáo sư : Có. Đêm tối là gì, nếu nó không phải là bóng tối ?
Sinh viên : Giáo sư lại sai nữa rồi. Bóng tối là sự thiếu vắng của một thứ khác. Giáo sư có thể có được ánh sáng yếu, ánh sáng trung bình, ánh sáng mạnh, ánh sáng chớp. Nhưng nếu không có ánh sáng một cách thường xuyên, Giáo sư sẽ chẳng có cái gì để gọi là “bóng tối” .Trong thực thế, không có bóng tối , nếu có , Giáo sư có thể làm cho bóng tối trở nên tối hơn không thưa Giáo sư?
Giáo sư : Vậy vấn đề mà con đang muốn đề cập ở đây là gì , chàng thanh niên trẻ tuổi?
Sinh viên : Thưa giáo sư, điều mà tôi muốn nói ở đây là tiền đề triết học của Giáo sư có chỗ thiếu sót.
Giáo sư : Thiếu sót? Cậu có thể giải thích rõ hơn không?
Sinh viên : Thưa giáo sư, giáo sư đang giải thích trên tiền đề của sự đối ngẫu 2 mặt. Giáo sư chỉ rõ rằng có sự sống và có cái chết, có Chúa tốt và Chúa xấu. Giáo sư đang nhìn vào khái niệm về Chúa chỉ như một tập hữu hạn,chỉ bằng một cái gì đó có thể đo lường được. Thưa Giáo sư, Khoa học thậm chí không thể giải thích về một cách thức con người suy nghĩ như thế nào. Có thể là dùng những tín hiệu về xung điện và từ ngữ gì đó, nhưng chúng ta không bao giờ thấy được, nhưng bằng cách nào đấy chúng ta vẫn cũng có thể hiểu được người khác. Nếu chúng ta xem xét về cái chết là đối lập với sự sống, nghĩa là đang phớt lờ đi sự thật rằng cái chết không thể tồn tại như một thứ gì đó mà tồn tại hữu hình.
Sự chết không phải là đối lập với sự sống, chỉ là sự vắng mặt của sự sống.
Điều này giải thích rằng : bệnh tật, tội ác, tất cả những thứ kinh khủng trên thế giới này đều không tồn tại, mà là vì chúng ta đang thiếu vắng đi 1 thứ, đó là tình yêu của 1 đấng tối cao nào đó.
Bây giờ Giáo sư hãy nói cho tôi biết, Giáo sư có dạy cho sinh viên của mình rằng họ tiến hóa như bây giờ từ loài khỉ không?
Giáo sư : Nếu như cậu đang đề cập về quá trình tiến hóa tự nhiên thì dĩ nhiên là có.
Sinh viên : Đã bao giờ giáo sư quan sát được quá trình tiến hóa bằng mắt thường chưa Giáo sư?
(Giáo sư lắc đầu và cười, bắt đầu nhận ra rằng vấn đề của cuộc tranh luận đang đi về đâu)
Sinh viên : Bởi vì không ai có thể quan sát được quá trình tiến hóa trong công việc và càng không thể chứng minh rằng quá trình này là một quá trình đang diễn ra. Vì thế thưa Giáo sư, có phải giáo sư không dạy bằng quan điểm cá nhân của giáo sư đúng không? Giáo sư là một nhà khoa học hay chỉ là một người thuyết giáo suông dạy đời?
(Lớp học bỗng trở nên ồn ào)
Sinh viên : Có ai trong lớp học này đã từng nhìn thấy được bộ não của Giáo sư chưa?
(Lớp học ồ lên những tiếng cười lớn)
Sinh viên : Có ai đó đã từng nghe về bộ não của Giáo sư, cảm nhận được bộ não đó, chạm được nó, hoặc ngửi được nó chưa? Không ai có mặt ở đây đã làm điều đó cả. Vì thế, theo như quy luật được thiết lập bởi kinh nghiệm, sự thử nghiệm, các phương pháp chứng minh, Khoa học nói rằng Giáo sư không có bộ não . Vậy chỉ bằng lòng kính trọng, thì làm sao chúng tôi có thể tin những gì Giáo sư dạy được, thưa Giáo sư?
(Căn phòng im lặng. Giáo sư nhìn chằm vào cậu sinh viên, không đoán được cậu ấy đang nghĩ gì )
Giáo sư : Tôi nghĩ là cậu hãy cứ để những thứ đó cho niềm tin, cậu con trai ạ.
Sinh viên : Đúng là thế đấy, thưa Giáo sư….Chính xác! Sự kết nối giữa con người và Chúa đó là NIỀM TIN. Tất cả những điều đó giữ cho mọi thứ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục còn đó và phát triển.
P/S : cậu sinh viên trong câu chuyện trên đây chính là EINSTEIN – Nhà khoa học vĩ đại nhất mọi thời đại


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Học Giáo Lý Công Giáo bằng hình ảnh_Tập 5_Nhận Biết Thiên Chúa

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

SÂN CHƠI CUỘC ĐỜI

Thế giới càng ngày càng đi vào toàn cầu hóa thì con người càng chạy đua với thời gian. Lắm khi mệt nhoài trên đường trường cuộc sống. Nhưng cuộc đời đâu chỉ là một thao trường, cuộc đời là một sân chơi, sân chơi luôn mời gọi ta sống tinh thần huynh đệ đại đồng, làm triển nở sự tin tưởng vào cuộc đời, hòa điệu với hoàn vũ. Sân chơi ấy bạn có muốn bước vào không.
TÌNH HUYNH ĐỆ ĐẠI ĐỒNG
Mỗi chúng ta ai cũng là kiệt tác, nhưng “không ai là một hòn đảo”. Chính vì thế ta luôn sống với anh em đồng loại. Liên kết thân thiết nhất là mái ấm gia đình, kế nữa là quốc gia chủng tộc, không ngừng lại ở đó mà còn đi xa hơn bằng sự liên đới “Tứ hải giai huynh đệ”
Chẳng thế “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”. Ai lại không thổn thức trước những nỗi đau của người bị thiên tai hoạn nạn mà có thể làm ngơ được lời mời gọi : “lá lành đùm lá rách”? Khi con tim băng giá trước nỗi đau của cộng đồng là chính lúc ta tự tách mình ra khỏi cộng đồng nhân loại.
Vâng, tình yêu là sân chơi rộng mở cho người người kết thân giao hảo, cho anh em xích lại gần nhau.
NIỀM TIN VỮNG MẠNH
Trong cuộc đời mỗi người có một vai chơi. Ta không thể dành vai chơi của bạn, cũng không thể nhờ ai chơi hộ. Ta là ta và bạn là bạn. Ta và bạn chỉ có thể đỡ nhau trong chốc lát nhưng rồi ai cũng phải tự đi trên đôi chân của mình.
Chẳng thế, khi ta đóng vai của người khác hoặc chạy theo người khác thì ta không còn la ta, và cuộc đời cũng trở nên vô vị.
Cuộc chơi nào cũng buộc ta phải tự tin để có thể chơi hết mình. Cuộc đời cũng thế, chỉ có ý nghĩa khi ta dám sống, dám phấn đấu, dám vượt qua gian khó mới mong có thành công.
HÒA ĐIỆU CUỘC ĐỜI
Cuộc chơi không dừng lại ở trò chơi, nhưng luôn để lại một ý nghĩa nào đó nhất định. Nơi sân chơi cuộc đời cũng thế, nó không dừng lại ở cuộc chơi, ở con người nhưng mở ra với cả hoàn vũ. Bởi xung quanh ta không chỉ có con người nhưng còn có thiên nhiên và muông thú
Một chút dừng chân ngắm cnh núi sông hùng vĩ, hay sự chuyển dịch của tinh cầu, lòng ta lại chẳng hân hoan và thêm nhựa sống sao?

Sân chơi cuộc đời rộng hay hẹp hệ tại tình người, vui hay buồn hệ tại niềm tin của ta vào cuộc sống, hấp dẫn hay không tùy thuộc vào sự hòa đồng của mỗi người với dòng đời. Như thể nơi sân chơi cuộc đời, ta là người chơi và cũng là người điều động cuộc chơi. Vậy đừng để ta chạy miệt mài rong ruổi và đừng đứng để người khác kéo ta đi. Nhưng hãy “nắn lấy cuộc đời ta”!
Xuân Hy Vọng


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HÀNH TRÌNH GIÁNG SINH

Đêm Sài Gòn đẹp biết bao, nhất là đêm Giáng sinh, nào đèn nào hang đá ... thật thơ mộng và huyền ảo. Đêm Giáng sinh, người người nô nức đi xem hang đá, người chen nhau đi dạ hội trong tiếng cười và màu áo quần tươi xinh. Tôi cũng rảo trong xa lộ của dòng người chen chúc ấy. Nhưng hôm nay, tôi không đi chơi như mọi đêm Giáng sinh trước, tôi được một người bạn rủ tham gia cuộc hành trình xuyên thành phố Sài Gòn. Đêm nay, chúng tôi không ngủ nhưng chia nhau trên các ngả đường của thành phố tráng lệ này.
Mỗi người một ba lô trên vai với những phần quà bé mọn, từ những đồng lương bán thời gian tích góp của anh em sinh viên nghèo. Chúng tôi lên đường với con ngựa sắt cũ kỹ, dọc theo các con lộ và hẻm nhỏ của thành phố đến với từng người bạn nghèo trên vỉa hè. Đêm nay, giữa những đèn hoa rực rỡ có những bóng mờ nhạt nhòa chen lẫn, giữa những nụ cười rạng rỡ có những ánh mắt u hoài đăm chiêu xa xăm, giữa những áo quần lộng lẫy có những tấm áo tả tơi không che nổi tấm thân gầy... Đó là những người bé mọn còn đọng lại đâu đó trên vỉa hè thành phố. Ở đó cũng có những con người thật oai hùng, với đôi nạng gỗ ngồi bên quầy vé số thâu đêm, hay cụ già đang ì ạch đạp xích lô chở đôi bạn trẻ...


Chúng tôi dạo quanh thành phố đêm nay để đến với những con người không tên tuổi, không cho chúng tôi được món quà gì để chung vui. Họ nhỏ bé quá lên dường như lẻ loi trong bóng tối huyền ảo, nhưng nụ cười còn đọng lại trên gương mặt sạn đen vì gió sương. Họ cho chúng tôi món quà còn hơn cả điều chúng tôi muốn tìm. Đó là niềm vui mà không ai có thể diễn tả được. Vì đêm nay, những con người bé nhỏ ấy đã rạng lên như ánh sao lấp lánh trên bầu trời. Và đêm nay, chúng tôi được sống niềm vui của một con người là người!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

GHI ƠN

Con sinh ra ướt đẫm mồ hôi mẹ, cay xè giọt lệ cha. Con lớn lên trong đôi tay chai sầm, trên đôi vai còng xuống của Đấng sinh thành và tung tăng với bạn bè thương mến. Con được sự chở che của người thân kẻ nghĩa, trong thân tình đùm bọc của xóm làng. Cái hương thơm của đất, cái vị ngọt của gió, cái chua chua của nem quê riêng biệt… là chiếc nôi cho con sinh trưởng.
Khi con chắp cánh bay vào đời, bàn tay cha, tấm lòng mẹ vẫn mãi ủ ấp, vươn dài theo bước chân con. Ngày vào Dòng, con nhận được tất cả tình yêu thương của gia đình rộng lớn, mái ấm thứ hai của con. Mẹ Hội Dòng từng ngày từng giờ, đau cái đau của Đấng sinh thành chăm chút, lo lắng sao cho con lớn lên trong ân nghĩa. Khi con thành công, lúc con thất bại có Mẹ Hội Dòng cùng sánh bước. Lúc con vui, người người chia vui với con. Khi con buồn có người ở cạnh bên cùng chia san nỗi buồn. Ngay khi con thấy mình như đứng trước cảnh trời đêm giông tố, có người đã âm thầm ngồi im kề cận để dịu vơi cõi lòng u uất, hay cùng nhịp bước trên đường mòn để chân con bước xiêu vẹo, và cả tay trong tay để truyền cho sự ấm áp của tình người… Một lời nói, một nghĩa cử yêu thương đáng khắc ghi lắm thay!
Tất cả đó là ơn sâu nghĩa nặng dầu cho con nhắm mắt lìa đời vẫn không thể nhạt phai. Con xin ghi khắc vào lòng, xin uống cạn ơn nghĩa lớn lao này và còn nhiều hơn nữa để con no thỏa bầu sữa yêu thương. Để lòng con được mềm ra cho bao dung, và từ ái được nẩy mầm; cho đất xanh màu mạ lòng biết ơn; cho con vững tin tiến bước trong bình an và hy vọng.
Một lần xin ghi ơn là ngàn lần nhớ ơn !
Xin cảm tạ Thiên Chúa nhân từ đã cho con hai năm được ở trong nhà Chúa.
Xin cảm tạ Tình Yêu chất ngất !

Mong sao lời cám ơn chân thành của con được bật ra từ cửa môi cuộc sống !

Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

SƯƠNG MAI

Sáng tinh mơ, tôi cùng chị bạn lên rẫy cắt lá thuốc. Giữa cánh đồng mênh mông, cảnh ban mai đẹp tuyệt. Nhưng tôi cứ như bị hớp hồn với lưới nhện đầy những giọt sương mai ở khe suối. Bạn có thể hình dung một cảnh vừa động vừa tĩnh, lại lấp lánh bởi ánh sáng chiếu soi vào giọt sương mai. Cảnh lạ là sương mai đọng trên lưới nhện nên xuyên suốt sáng trong với ánh dạ quang của mặt trời. Nhìn vào sương mai trên lưới nhện, ta có thể nhìn thấu xuống dòng nước chảy lững lờ, xanh biếc phía dưới. Tôi dừng chân ngắm nhìn nó mà quên cả việc cần làm. Chị bạn trách : “Có mỗi giọt sương thôi mà cứ như là báu vật vậy!”
Đúng thật. Mỗi giọt sương thôi mà có lúc tôi say mê đến thế, huống hồ chi trong cuộc đời còn biết bao cái khác. Có lẽ đối với người này thì chẳng là gì, nhưng đối với người kia lại nên chuyện. Mỗi người trông thấy vẻ đẹp của vấn đề đó theo một góc nhìn khác nhau. Nên làm sao có thể so sánh tâm hồn họ với tôi. Tôi có điểm mạnh của tôi sáng trong, nhưng cũng có điểm yếu mong manh và mau tan như giọt sương vậy. Họ cũng thế.
Sương mai long lanh như pha lê nhưng nó dần co mình trước ánh sáng và biến tan vào không gian khi mặt trời lên cao mỉm cười. Khi nó chơi trò chơi chốn tìm, tôi mới giật mình. Ôi, chỉ là lưới nhện tồi tàn! Một khoảng khắc hụt hẫng xâm chiến. Có chi là bền vững?
Tôi cũng từng đặt niềm tin, sự chân thành và hy vọng vào những giá trị mau tan. Để khi chợt tỉnh. Buồn! Đau khổ! Một khoảng khắc rát buốt con tim, một khoảng khắc trống vắng nơi cõi lòng. Tôi tự co mình trước muôn điều tốt đẹp vì niềm tin bị đánh mất, y như cửa không có chìa để mở. Ở lại trong cảm giác này có vẻ như là cách tốt nhất để đền cho việc làm ngu ngốc. Có những điều có thể nói thành lời nhưng cũng đầy những việc chẳng thể nào nói lên lời. Thế là cứ nhìn mãi vào đám mây u ám của chính mình. Mặt trời công chính cũng trốn chạy với giọt sương tan?
Có phải vậy đâu. Mặt trời vẫn mỉm cười, Thiên Chúa vẫn không ngừng giang cánh tay chờ đón tôi với tình yêu bao dung. Nhưng vì tôi chỉ quen nhìn ánh sáng của mặt trời mà ít nhìn vào chính mặt trời. Nên khi sương tan thì ánh sáng mất, tôi cứ tưởng mặt trời cũng không còn nữa. Niềm tin, hy vọng và những điều cao quý cũng theo sương mất dần. Trong đau khổ, tôi dễ nổi loạn kiếm tìm chính mình, tìm giá trị mình hằng mong muốn, nay mất thì hụt hẫng chứ ít khi tìm ý Thiên Chúa trong biến cố cuộc đời. Trong buồn chán, tôi dễ cúi xuống vào trong thầm lặng để không còn dám ngẩng mặt nhìn đời nên dễ thấy đây là bước đường cùng. Trong thất vọng, tôi đóng lòng mình và ném chiếc chìa khóa của niềm tin đi xa, nên cửa tâm hồn không còn có cơ hội được mở ra nữa. Mọi sự xung quanh chỉ còn là dãy băng tuyết y như dãy núi chắn ngang đời mình. Thế là hết!
Giọt sương nhỏ đã làm tôi quên nhiệm vụ của chính mình, thì những điều khác trong cuộc đời cũng thế. Nếu tôi sớm nhận ra rằng: sương mai chỉ là giọt nước nhỏ, nó chỉ nên huyền ảo khi có ánh mặt trời soi chiếu. Sự vật, con người và thế giới quanh tôi chỉ có giá trị khi Thiên Chúa tác động vào. Có như thế, mỗi khi cảm nhận cái đẹp, mỗi lúc đón nhận sự vật, hay chia tay với nó tôi mới giữ niềm vui an bình.
Ngắm nhìn sương mai, tôi chợp thối lên lời : “con tim con yếu đuối” nhưng luôn tin tưởng “Các thánh cũng như con. Nhưng nhờ vậy họ mới làm thánh: nhờ ơn Chúa và ý chí”. (Đường Hy Vọng, Đức Hồng Y Phanxico Xavie Nguyễn Văn Thuận).
 Sr. Maria Bích Mai

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

PHIM THA THỨ 70X7

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Hoc Giáo Lý Công Giáo bằng hình ảnh_Tập 4_Con Nguoi Song O Doi Nay De Lam Gi?

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HÀNH TRÌNH GIÁNG SINH

Đêm Sài Gòn đẹp biết bao, nhất là đêm Giáng sinh, nào đèn nào hang đá ... thật thơ mộng và huyền ảo. Đêm Giáng sinh, người người nô nức đi xem hang đá, người chen nhau đi dạ hội trong tiếng cười và màu áo quần tươi xinh. Tôi cũng rảo trong xa lộ của dòng người chen chúc ấy. Nhưng hôm nay, tôi không đi chơi như mọi đêm Giáng sinh trước, tôi được một người bạn rủ tham gia cuộc hành trình xuyên thành phố Sài Gòn. Đêm nay, chúng tôi không ngủ nhưng chia nhau trên các ngả đường của thành phố tráng lệ này.
Mỗi người một ba lô trên vai với những phần quà bé mọn, từ những đồng lương bán thời gian tích góp của anh em sinh viên nghèo. Chúng tôi lên đườngvới con ngựa sắt cũ kỹ, dọc theo các con lộ và hẻm nhỏ của thành phố đến với từng người bạn nghèo trên vỉa hè. Đêm nay, giữa những đèn hoa rực rỡ có những bóng mờ nhạt nhòa chen lẫn, giữa những nụ cười rạng rỡ có những ánh mắt u hoài đăm chiêu xa xăm, giữa những áo quần lộng lẫy có những tấm áo tả tơi không che nổi tấm thân gầy... Đó là những người bé mọn còn đọng lại đâu đó trên vỉa hè thành phố. Ở đó cũng có những con người thật oai hùng, với đôi nạnggỗ ngồi bên quầy vé số thâu đêm, hay cụ già đang ì ạch đạp xích lô chở đôi bạn trẻ...
Chúng tôi dạo quanh thành phố đêm nay để đến với những con người không tên tuổi, không cho chúng tôi được món quà gì để chung vui. Họ nhỏ bé quá lên dường như lẻ loi trong bóng tối huyền ảo, nhưng nụ cười còn đọng lại trên gương mặt sạn đen vì gió sương. Họ cho chúng tôi món quà còn hơn cả điều chúng tôi muốn tìm. Đó là niềm vui mà không ai có thể diễn tả được. Vì đêm nay, những con người bé nhỏ ấy đã rạng lên như ánh sao lấp lánh trên bầu trời. Và đêm nay, chúng tôi được sống niềm vui của một con người là người!
Xuân Hy Vng



  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Học Giáo Lý Công Giáo bằng hình ảnh_Tập 2_Tôi Tin Chúng Tôi Tin

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Chúa Giêsu phục sinh (Gioan 20:3-18)

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

TRUYỆNKINH THÁNH BẰNG HÌNH

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

HÃY GIỮ LỬA TRONG MÌNH

Hôm qua tôi vừa gặt hái được thành công thật lớn nên vội chạy về với mẹ để thỏ thẻ cho mẹ nghe. Mẹ tôi già rồi. Vừa bước chân tới cửa, tôi thấy mẹ đang loay hoay với cái bếp củi mù khói, tôi sà vào phụ mẹ cho bếp chóng cháy. Sau hồi lâu hì hục thổi, mồ hôi nhễ nhãi, mẹ hỏi tôi: “con có biết, tại sao bếp này khó cháy vậy không?”. Tôi trả lời: “thưa mẹ, không ạ.”. Mẹ nói: “Vì bếp không giữ lửa nên chóng tàn, mau nguội lạnh. Và khi khởi đầu lại thì gian nan khó khăn vậy đó. Con người cũng vậy con ạ. Ai không biết cách giữ lửa trong mình thì dù chóng thành công nhưng mau thất bại, lúc khởi đầu lại thì gian nan lắm. Con nhớ hãy giữa lửa trong mình thật cẩn thận nhé! ”.
Nghe mẹ nói tôi chợt bừng tỉnh. Thành công tôi vừa gặt hái được có là chi trong muôn người. Nhưng đó là chút lửa để làm nóng lên kích hoạt cho tôi trong đường đời tiến tới. Chút xíu nữa tôi đã không giữ được lửa. Vì có nhng niềm vui chia san sẽ vui hơn, nhưng cũng có nhưng niềm vui chia san sẽ làm ta tự đắc dần dần không còn muốn vươn lên. Đó là lúc ta tự làm mất lửa trong mình.

Bạn ơi, lời nhắn nhủ của mẹ: “Con nhớ hãy lửa trong mình thật cẩn thận nhé!”. Tôi cũng xin gửi trao cho bạn như một lần làm cho lửa trong tôi bừng cháy lên và lửa nhiệt huyết của người trẻ mãi được nhân đôi. Có thế chúng ta mới có thể làm được một chút gì đóng góp cho cộng đồng nhân loại. 

Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS