TRIẾT LÝ CỦA NƯỚC
Người ta thường đồng hóa người nữ với
nước. Cũng dễ hiểu vì người nữ là phái yếu, mềm mại, nhẹ nhàng, nước cũng thế.
Triết lý của nước cũng chính là triết lý của người nữ? Nước thì sao nhỉ?
1. NHU THẮNG CƯƠNG
Tôi thường ưa thích vốc nước lên giữ cho thật chặt trong tay, nhưng bạn
biết điều gì xảy ra không? Chỉ một loáng, nước đã không còn trong tay nữa. Nước
nhẹ nhàng quá, mền mại quá, yếu ớt quá! Tưởng chừng chiếm được nước làm của
riêng. Nhưng nước không nhượng bộ ai, nó độc lập không chịu lệ thuộc và không
để ai nắm giữ. Trong lúc vô tình, tôi lỡ tay đánh rơi một hòn đá vào lòng biển,
nước trao nghiêng, rồi nhậm chìm đá vào đại dương sâu thẳm và phẳng lặng. Tôi
chợt nhận ra; nước yếu đó nhưng không một sức mạnh nào thắng nổi, hay có thể
làm nó nản lòng, nhụt chí ngưng dòng chảy
được. Thật vậy ta không thể cắt đứt dòng chảy của nước. Một lưỡi kiếm xé toang
dòng nước nhưng kiếm chưa kịp lên khỏi mặt nước, nước đã đầy lại và lại chảy
như chưa từng có lưỡi kiếm đụng vào.
Nước nhẹ nhàng nhưng đầy cương quyết, mền mại nhưng không nhu
nhược, yếu ớt nhưng không yếu đuối! Tự trong nước có sức mạnh để thắng cái mạnh
mà người đời thường nói: “nhu thắng cương”.
Đâu phải có sức mạnh cơ bắp mới là hùng mạnh. Đâu phải miệng
rộng, oai to, chức lớn mới là ngon. Tôi còn nhớ: Catarina – một nữ nhi thường
tình – không giàu có, không đẹp nghiêng nước nghiêng thành, không học vấn, không vĩ đại nhưng đưa cả giáo triều từ Avinon trở
về Vatican; một việc mấy thế kỷ và bao người không làm được.

2. NƯỚC CHẢY ĐÁ MÒN
Nền kinh tế thị trường ngày ngày đang đẩy ta chạy, chạy thật
nhanh. Lắm lúc ta không đủ khiên nhẫn chờ đợi nữa. Ta thích làm việc vĩ đại mà
quên những công việc bình thường.
Nhưng mỗi khi dầm mình trong nước, bạn có thấy sức nước chảy
không? Rất êm nhẹ. Nhưng “nước chảy đá mòn” đó! Đá tưởng mình cứng rắn, nào ngờ
một sức nước âm ỉ ngày đêm qua thời gian đá lại mòn. Đá có hay mình đang bị mòn
không nhỉ?
Đó chính là con đường thơ ấu của Têrêsa Hài Đồng Giêsu, con
đường của tình yêu “làm tất cả những công việc bình thường với tình yêu phi
thường”. Cúi xuống để nhặt một cọng rác rơi để cứu các linh hồn, tầm thường quá nhưng đó lại là công việc của thánh nhân.
3. TRẦM LẮNG NÊN SỨC MẠNH
Bạn nghĩ sao khi nước “vùng dậy” thành vũ bão, sức nước tàn
phá đến chóng mặt. Kinh khiếp! Bạn có hay bão tố hoành hành như hổ gầm long trời lở đất thì nơi
mắt bão lại bình yên. Có lạ kỳ không? Thật đó!
Hơn bao giờ đời dạy ta phải vươn lên nỗ lực không ngừng, nên
lắm khi ta chạy đến mệt nhoài trên đường trường cuộc sống. Có khi ta gian lận xúc xiểm hất cẳng anh em để
mình vươn lên. Nước không gian lận, không mệt nhọc cố gắng, nó lặng thinh. Cái
lặng thinh của nội tâm, của trầm lắng để chính trong thinh lặng nó nhân rộng
nội lực đến cực mạnh.
Phải chăng Đức Maria, mẫu ngừời trầm lặng đã suy đi nghĩ lại
trong lòng. Mẹ đã trở nên người nữ diễm phúc hơn mọi người nữ.
Vâng chỉ khi ta trầm lắng ta mới có thể thấy rõ về ta, hiểu
rõ về người. Cổ nhân nói: “biết người, biết ta, trăm trận, trăm thắng”
Nước là thế còn tôi và bạn thì sao? Biết bao người nữ đã lấy triết lý của nước làm
nên triết lý sống cho riêng mình. Họ đã trở nên thánh nhân đáng ca ngợi. Ước
chi triết lý của nước cũng là triết lý sống của tôi và bạn để mỗi người chúng ta sẽ lớn lên bằng những việc bình
thường với một tình yêu phi thương trong mềm dẻo, đầy cương quyết và quả cảm.
''Đây là Mầu nhiệm Đức tin'' có nghĩa gì?
Giải đáp phụng vụ: ''Đây là Mầu nhiệm Đức tin'' có nghĩa gì?
Giải đáp của Cha Edward McNamara, Dòng Đạo Binh Chúa Kitô (LC), Khoa trưởng Thần học và giáo sư phụng vụ của Đại học Regina Apostolorum (Nữ Vương các Thánh Tông Đồ), Rôma.
Hỏi: Sau bài giải đáp của chúng tôi ngày 7-10-2014 về "Đây là Mầu nhiệm Đức tin", một độc giả ở New Jersey, Mỹ, hỏi một câu thú vị như sau.
"Trước khi cha trả lời lần vừa qua, con đã nghĩ rằng con đã nhận thức một cách chính xác một sự song song giữa câu "Đây là Mầu nhiệm Đức tin" và câu "Đó là Lời Chúa," cả hai đều là câu xướng của thừa tác viên, không có cú pháp, nói lên một phương thức hiện diện của Chúa trong Thánh Lễ vừa được thực hiện, và qua đó cung cấp cho cộng đoàn một cơ hội để tung hô Chúa Giêsu. Thưa cha, cả hai thời điểm này có được nghĩ như là song song với nhau không?"
Đáp: Từ lịch sử của câu văn được trình bày trong bài báo đó của tôi, tôi không nghĩ rằng có một ý định cố tình để tạo ra một sự song song như thế.
Tương tự như vậy, như tôi đã đề cập đến, câu "Đây là Mầu nhiệm Đức tin" không chỉ nhắc đến sự Hiện diện thật trong Bí Tích Thánh Thể, nhưng còn là sự Hiện diện của toàn bộ mầu nhiệm Vượt qua.
Một phần khó khăn phát sinh từ việc sử dụng từ ngữ "mầu nhiệm". Trong thần học "mầu nhiệm" có nhiều sắc thái của ý nghĩa. Một ý nghĩa thông thường là ý nghĩa của một thực tại đức tin, vốn vượt ra ngoài khả năng của một sự hiểu biết đầy đủ nơi con người, và vì vậy chúng ta nói về mầu nhiệm Ba Ngôi, mầu nhiệm Nhập Thể… Trong một số trường hợp, điều này cũng được áp dụng cho Bí Tích Thánh Thể, chẳng hạn trước mầu nhiệm biến thể (transubstantiation).
Một ý nghĩa khác là ý nghĩa mà trong đó mầu nhiệm là đồng nghĩa trong thực hành với bí tích, và đây là khả năng của ý nghĩa trong biểu thức "Đây là Mầu nhiệm Đức tin". Thật vậy, trong một bản dịch chính thức tiếng Tây Ban Nha, người ta đọc "Đây là bí tích đức tin chúng ta". Ở đây, biểu thức nói lên toàn bộ lịch sử cứu độ, vì đối với Thánh Phaolô, một mầu nhiệm là không phải cái gì ẩn giấu, nhưng là cái gì ẩn giấu tới mức nó được mặc khải. Mầu nhiệm Chúa Kitô là mặc khải kế hoạch bí mật của Chúa Cha để cứu độ chúng ta, qua việc nhập thể, cái chết, sự Phục sinh và Lên trời của Chúa Con, đồng thời thực hiện kế hoạch cứu độ này.
Bí tích Thánh Thể, như là mầu nhiệm đức tin, là việc làm cho hiện diện toàn bộ kế hoạch cứu độ này, thông qua việc cử hành Thánh lễ, vốn làm cho hy tế muôn đời hiện tại ở đây và ngay bây giờ. Trong một cách nào đó, mỗi Thánh lễ là thời điểm gần đây nhất trong lịch sử cứu độ.
Do đó, mặc dầu một số độc giả đã nhấn mạnh rằng biểu thức "Đây là Mầu nhiệm Đức tin" chủ yếu nói đến sự Hiện diện thật, tôi xin phép nói khác hơn. Sự Hiện Diện Thật là một chân lý đức tin, nhưng nó không hiện hữu cho chính nó. Chúa Kitô hiện diện – Mình, Máu, linh hồn và thiên tính – như là một điều kiện cần thiết cho việc thực hiện toàn bộ mầu nhiệm cứu độ, vốn là trung tâm của đức tin chúng ta, và mầu nhiệm này hiện diện trong mỗi Thánh Lễ.
Mặc dù sự Hiện diện thật vẫn còn trong mỗi bánh thánh, sau khi hy tế đã được hoàn tất, Thánh Lễ được cử hành vì giá trị vô biên của nó, chứ không chỉ để có sự Hiện diện thật.
Nói như thế, tôi không muốn gợi ý rằng lòng tôn sùng sự Hiện diện thật nên được làm cho yếu đi. Tôi chỉ đơn giản đề nghị rằng thực tại tuyệt vời và cao cả này nên luôn được nhìn trong viễn tượng riêng của nó và tương quan không thể tách rời khỏi trung tâm thực sự, đó là việc cử hành hy tế đời đời của Chúa Kitô. Thật vậy, khi làm như thế, lòng tôn sùng Chúa Kitô trong nhà tạm hay trong hào quang được phong phú và củng cố thêm thật nhiều. (Zenit.org 21-10-2014)
Nguồn: Vietcatholic News
SƯƠNG MAI
Sáng tinh mơ, tôi cùng chị bạn lên rẫy cắt lá thuốc. Giữa cánh đồng mênh mông, cảnh ban mai đẹp tuyệt. Nhưng tôi cứ như bị hớp hồn với lưới nhện đầy những giọt sương mai ở khe suối. Bạn có thể hình dung một cảnh vừa động vừa tĩnh, lại lấp lánh bởi ánh sáng chiếu soi vào giọt sương mai. Cảnh lạ là sương mai đọng trên lưới nhện nên xuyên suốt sáng trong với ánh dạ quang của mặt trời. Nhìn vào sương mai trên lưới nhện, ta có thể nhìn thấu xuống dòng nước chảy lững lờ, xanh biếc phía dưới. Tôi dừng chân ngắm nhìn nó mà quên cả việc cần làm. Chị bạn trách : “Có mỗi giọt sương thôi mà cứ như là báu vật vậy!”
Đúng thật. Mỗi giọt sương thôi mà có lúc tôi say mê đến thế, huống hồ chi trong cuộc đời còn biết bao cái khác. Có lẽ đối với người này thì chẳng là gì, nhưng đối với người kia lại nên chuyện. Mỗi người trông thấy vẻ đẹp của vấn đề đó theo một góc nhìn khác nhau. Nên làm sao có thể so sánh tâm hồn họ với tôi. Tôi có điểm mạnh của tôi sáng trong, nhưng cũng có điểm yếu mong manh và mau tan như giọt sương vậy. Họ cũng thế.
Sương mai long lanh như pha lê nhưng nó dần co mình trước ánh sáng và biến tan vào không gian khi mặt trời lên cao mỉm cười. Khi nó chơi trò chơi chốn tìm, tôi mới giật mình. Ôi, chỉ là lưới nhện tồi tàn! Một khoảng khắc hụt hẫng xâm chiến. Có chi là bền vững?
Tôi cũng từng đặt niềm tin, sự chân thành và hy vọng vào những giá trị mau tan. Để khi chợt tỉnh. Buồn! Đau khổ! Một khoảng khắc rát buốt con tim, một khoảng khắc trống vắng nơi cõi lòng. Tôi tự co mình trước muôn điều tốt đẹp vì niềm tin bị đánh mất, y như cửa không có chìa để mở. Ở lại trong cảm giác này có vẻ như là cách tốt nhất để đền cho việc làm ngu ngốc. Có những điều có thể nói thành lời nhưng cũng đầy những việc chẳng thể nào nói lên lời. Thế là cứ nhìn mãi vào đám mây u ám của chính mình. Mặt trời công chính cũng trốn chạy với giọt sương tan?
Có phải vậy đâu. Mặt trời vẫn mỉm cười, Thiên Chúa vẫn không ngừng giang cánh tay chờ đón tôi với tình yêu bao dung. Nhưng vì tôi chỉ quen nhìn ánh sáng của mặt trời mà ít nhìn vào chính mặt trời. Nên khi sương tan thì ánh sáng mất, tôi cứ tưởng mặt trời cũng không còn nữa. Niềm tin, hy vọng và những điều cao quý cũng theo sương mất dần. Trong đau khổ, tôi dễ nổi loạn kiếm tìm chính mình, tìm giá trị mình hằng mong muốn, nay mất thì hụt hẫng chứ ít khi tìm ý Thiên Chúa trong biến cố cuộc đời. Trong buồn chán, tôi dễ cúi xuống vào trong thầm lặng để không còn dám ngẩng mặt nhìn đời nên dễ thấy đây là bước đường cùng. Trong thất vọng, tôi đóng lòng mình và ném chiếc chìa khóa của niềm tin đi xa, nên cửa tâm hồn không còn có cơ hội được mở ra nữa. Mọi sự xung quanh chỉ còn là dãy băng tuyết y như dãy núi chắn ngang đời mình. Thế là hết!
Giọt sương nhỏ đã làm tôi quên nhiệm vụ của chính mình, thì những điều khác trong cuộc đời cũng thế. Nếu tôi sớm nhận ra rằng: sương mai chỉ là giọt nước nhỏ, nó chỉ nên huyền ảo khi có ánh mặt trời soi chiếu. Sự vật, con người và thế giới quanh tôi chỉ có giá trị khi Thiên Chúa tác động vào. Có như thế, mỗi khi cảm nhận cái đẹp, mỗi lúc đón nhận sự vật, hay chia tay với nó tôi mới giữ niềm vui an bình.
Ngắm nhìn sương mai, tôi chợp thối lên lời : “con tim con yếu đuối” nhưng luôn tin tưởng “Các thánh cũng như con. Nhưng nhờ vậy họ mới làm thánh: nhờ ơn Chúa và ý chí”. (Đường Hy Vọng, Đức Hồng Y Phanxico Xavie Nguyễn Văn Thuận).
Sr. Maria Bích Mai
NHẶT ĐINH
01:07 |
Trên con đường Quốc Lộ 1, gần ngã tư Thủ Đức từ xa xa tôi thấy một người đàn ông cao to đẩy chiếc xe Hon đa phía trước, phía sau người phụ nữ tay bế một em nhỏ đang long khom, sau lưng người phụ nữ là một em trai khoảng 6 tuổi cũng đang long khom cúi nhặt cái gì đó. Lại gần tôi thấy người phụ nữ và em nhỏ nhặt những cái đinh tặc giữa đường.
Một nghĩa cử thật nhỏ nhưng làm tôi cảm động. Họ bị chúng đinh nhưng họ không càm ràm mà cúi xuống nhặt những chiếc đinh được cố ý rải để người sau không bị vạ lây. Cám ơn việc làm nhỏ bé như thật ý nghĩa. Bớt một chiếc đinh để cho đầy nghĩa cử yêu thương. Đẹp quá!
Một nghĩa cử thật nhỏ nhưng làm tôi cảm động. Họ bị chúng đinh nhưng họ không càm ràm mà cúi xuống nhặt những chiếc đinh được cố ý rải để người sau không bị vạ lây. Cám ơn việc làm nhỏ bé như thật ý nghĩa. Bớt một chiếc đinh để cho đầy nghĩa cử yêu thương. Đẹp quá!
BÀI VĂN : BẠO LỰC GIA ĐÌNH
BÀI VĂN ĐIỂM 10 ĐỘC ĐÁO VỀ NGHỊCH CẢNH TRẦN
GIAN
Đề bài: “Trình bày suy nghĩ của anh (chị) về hiện tượng bạo lực gia đình trong xã
hội hiện nay”.
Đó là bài văn của bạn Nguyễn Thị Cúc học sinh lớp 12/11 trường THPT Nguyễn Trãi được Cô giáo Châu – giáo viên dạy Văn chấm điểm “9+1=10” bởi lý giải: “Bài viết còn mắc lỗi về chính tả nên tôi cho 9 điểm, nhưng lại cộng thêm 1 điểm về sự sáng tạo, độc đáo, mới lạ”.
"Sao anh lại đánh em thế này... đừng đánh em nữa anh ơi!"
Mới chiều hôm qua đây thôi, trên đường đi học về tôi gặp một cảnh tượng thật đau lòng, một người đàn ông đánh tới tấp vào mặt, lưng một người phụ nữ. Vừa cố chống chọi với cơn khát bạo hành của chồng, chị vừa khóc lóc van xin: "Sao anh lại đánh em thế này... đừng đánh em nữa anh ơi!". Tôi hơi sững người, nhưng cũng không lấy làm lạ vì đã từng chứng kiến cảnh như thế này nhiều lần. Ấy thế mà lâu nay tôi lại nghe người ta nói rằng: "Gia đình là nơi để yêu thương".
Đã trôi qua một khoảng thời gian khá dài tôi đã sống, đã làm, đã ra đi... và tìm tòi những minh chứng cho điều mình nghe thấy. Thế rồi, lại đắng lòng biết mấy, khi tôi chợt nhận ra thời gian càng quay nhanh thì tình người cũng dần tan biến. Cuộc sống vô tâm làm nguội lạnh tình cảm trong trái tim mỗi người. Xã hội đổi thay và lòng người cũng dần thay đổi, mọi tính toán thiệt hơn trong cuộc sống làm mất đi những vẻ đẹp tự nhiên vốn có, hạnh phúc thì ít nhưng đắng cay lại nhiều, bao nhiêu mảnh đời bất hạnh vì cuộc sống gia đình không
hòa thuận, thậm chí tan vỡ, và những hiểm nguy luôn rình rập... Tôi cười gượng: “Đấy! Một thảm họa hay nghịch cảnh trần gian?” Quá xót xa, tôi căm ghét và lên án những hành động tàn ác này - bạo lực gia đình.
Ở cõi vô thường này mấy ai còn lạ lẫm với khái niệm “bạo lực gia đình”, nó đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ trong chính cuộc sống của mỗi người chúng ta. Bạo lực gia đình, một cụm từ ngắn gọn, chỉ cho những hành động độc ác, vô nhân tính, vô đạo đức, không còn nhân phẩm của một số người trong xã hội, hành vi đó xảy ra trong phạm vi gia đình, giữa các thành viên với nhau. Không những ở Việt Nam nói riêng mà
nó bao gồm cả toàn thế giới, đặc biệt là các quốc gia thuộc Châu Phi. Hằng năm trên thế giới, số người chết và bị thương vì loại tệ nạn này không ngừng tăng lên. Thật đau đớn biết bao cho những điều chúng ta đã thấy. Và tôi nghĩ, có hay không? Ở đâu? Cho tôi xin hai chữ công bằng.
Gần đây, nổi cộm trên các sách báo, các phương tiện thông tin đại chúng là các vụ thương tâm về bạo hành trẻ nhỏ khiến người xem không ngừng suy nghĩ. Cách đây vài ngày, dư luận người Việt không khỏi xôn xao và cảm thương cho cháu bé 15
tháng tuổi ở TP.HCM bị chính cha mẹ mình đánh chấn thương sọ não. Một sự thật ngỡ ngàng khiến người xem bất bình khi thủ phạm lại quá thản nhiên cho rằng đó là “chuyện bình thường”. Tôi như nghẹn ứ lồng ngực khi nghe người mẹ trả lời câu hỏi của phóng viên nhà
báo: “Nó bị té xe mà!”. Một lời nói lạnh lùng tới tận xương tủy, tôi tê buốt thân mình, đấy cũng gọi là mẹ sao? - người mang nặng chín tháng mười ngày, tôi tự hỏi. Hình như là tôi đang khóc, nhưng nước mắt tôi không rơi... là vì tôi đang lo cho số phận, cho tương lai mịt mù của đứa trẻ này.
Cùng trên tuyến đường chạy dọc vào miền Nam yêu quý, quanh năm ruộng đất tốt tươi, cò bay thẳng cánh, vẫn còn hiện lên trên nét mặt của mỗi người dân Hậu Giang thôn quê nghèo một nỗi bang hoàng như cắn xé tâm can khi được ai đó hỏi về chuyện cậu học sinh cấp 1, N.V.T bị cha và mẹ kế đánh gãy xương sườn, nhốt vào chuồng chó 3 ngày không
cho ăn. Nói đến đây tôi không còn
kìm lòng mình được nữa, sự chua chát phủ lên trong từng hơi thở của mình. Tôi tự hỏi tại sao lại thế? Những người làm cha mẹ đó liệu họ có cảm thấy đớn đau khi hành hạ con cái mình không? Hay vì do em lỡ mang số kiếp con riêng để “đến đây” làm người?
Chuyện của những thiên thần nhỏ chỉ là một nốt trầm trong bản nhạc bạo lực bay bổng, còn những nốt cao luôn vút lên với biết bao bi kịch. Hạnh phúc gia đình vỡ tan, con cái gặp nhiều bất hạnh... Sinh ra với thân phận phụ nữ ai không mong gặp được người chồng yêu thương mình. Cảnh cuộc sống hạnh phúc viên mãn
luôn là niềm ước ao của bao cô gái trẻ. Khi tình yêu thăng
hoa, niềm vui ấy sẽ dần lớn theo năm tháng nhưng có ngờ đâu nó lại trở thành địa ngục. Tình yêu trên đời vốn là ích kỉ, nhưng sự độc đoán, cổ hủ lại khiến con người ta trở nên vô cảm, một khi sự ghen tuông nổi dậy thì tình yêu đẹp đó dù được xây dựng trong bao nhiêu năm cũng trôi vào tro bụi. Đấy là tình cảnh chung của bao chị em phụ nữ đang phải gánh chịu.
Chuyện chị H. ở Nghệ Tĩnh là một minh chứng nóng lên cho hành
vi này. Vì quá ghen tuông theo kiểu mù quáng, người chồng hiền từ đức độ bao nhiêu năm chung sống đã không có cảm giác run sợ khi dùng dao xẻo thịt vợ. Một hành động man rợ đến kẻ điên cũng phải khiếp sợ. Tôi thường nghe mấy anh thi nhân vẫn hay ví von rằng “phụ nữ như đóa phù dung”. Nói đến phụ nữ ai cũng nghĩ ngay đến sự hiền lành, đức độ, mỏng manh và xinh đẹp, đòi hỏi ai có được cũng phải nâng niu và bảo trọng. Nhưng cuộc đời thì nào như tác phẩm văn học, còn lắm những đắng cay, tủi hờn mà biết bao “đóa phù dung”
phải chịu.
Hôm qua tôi đọc báo, lang thang trên các dòng tin mạng, tôi thấy tái tê cõi lòng
khi đọc tin một chị tên H. ở Nam Định bị chồng đánh đập, hành hạ dã man, dùng kim tiêm đâm vào
vùng kín. Người đàn ông vũ phu ấy còn bắt vợ mình ăn phân lợn... bây giờ khuôn mặt chị đã biến dạng qua nhiều đòn tra tấn dã man của chồng. Trước cơ quan chức năng chị chỉ ngậm ngùi khóc trong đớn đau và tức tưởi: “Là vì con, nếu tôi ra đi con tôi ba đứa nheo nhóc làm sao qua cảnh cơ hàn...”. Lại thêm một mảnh đời bất hạnh. Cuộc sống nào cho chị hạnh phúc đây? Con đường nào sẽ mang lại tình yêu và tiếng cười cho chị và các con, vẫn là một ẩn số thật dài...
Tạm gác lại những câu chuyện bạo hành gia đình của nước mình, mới đây trên trang mạng xã hội Facebook có một người đàn ông nickname
là Phi Nhi. Người đàn ông này đã
đánh đập đứa con 2 tuổi rồi khoe trên trang cá nhân của mình. Sự hận thù người vợ lố lăng đã khiến ông trở nên tàn độc với mọi thứ, kể cả đứa con nhỏ bé. Ông đánh con mọi lúc, mọi nơi có thể. Nhìn cậu bé qua những bức hình với thân mình bầm tím, máu me đầy người... nhưng lại được chính bố mình đăng tải trên mạng mà lòng se xót.
Những vụ việc trên là minh chứng hết sức rõ ràng cho vấn nạn này, nó đem lại quá nhiều tác hại cho cuộc sống. Bạo lực gia đình ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống tinh thần của con người, gây hoang mang và sợ hãi, nghiêm trọng hơn nó có thể dẫn đến cái chết hoặc gây nhiều thương tích.
Bên cạnh đó nó còn gây tổn hại về mặt kinh tế. Nhiều người vẫn thắc mắc, đặt ra câu hỏi tại sao lại xảy ra điều đó, tôi cũng chưa hiểu hết được những lí do đó, vì nó có quá nhiều và mỗi bản thân chúng ta phải tự rút ra cho mình một nhận xét. Nhưng dù có bao rộng thế nào thì rồi nó cũng xoay trong vòng xoáy của tình yêu, lòng hận thù, sự khốn khó của cuộc sống. Bởi vậy xin những ai đang sống và đang mắc trong vũng bùn lầy tội lỗi thì hãy bước ra khỏi, hãy quay trở lại, hãy xóa hết những lỗi lầm. gạt bỏ hết những đớn đau, hãy sống vị tha bằng tình yêu thương cao cả để xây dựng một cuộc sống mới đầy niềm vui và tiếng cười hạnh phúc.
Trong thâm tâm mình,
tôi rất phẫn nộ và muốn lên án vấn nạn bạo lực gia đình. Tôi muốn tìm lại hai tiếng công bằng cho cuộc sống của những người đang bị hành hạ, ngược đãi. Tôi muốn xã hội hãy bắt giữ hết những tên tội phạm này và xét xử thật nghiêm khắc. Tôi muốn mình được là một ai đó, đem tiếng nói sức tài bé mọn của mình để chung tay với cộng đồng ngăn chặn và xóa bỏ tệ nạn này trong cuộc sống. Và điều cuối cùng tôi mong muốn là dù cho những người phạm tội đó đã từng là ai, họ đã từng gây ra tội lỗi gì thì khi quay trở lại với cuộc sống xin mọi người hãy đón nhận, để họ được sống trong tình yêu thương, để hoàn lương làm một người tốt.
Qua mỗi câu chuyện là một bài học kinh nghiệm, là nỗi khát khao cầu mong sự bình yên trong cuộc sống. Qua đây, tôi được trải lòng mình sau những thực hư ẩn trong nhiều bài báo, những chuyện được nghe. Còn bạn thì sao? Bạn đã hiểu và rút ra bài học gì chưa? Tôi chợt nhận ra rằng, từ nay mình cần bỏ đi những thói hư ích kỉ, những hờn giận nhỏ nhen. Hãy yêu thương nhiều hơn nữa để cho cuộc sống lại có thêm một màu sắc mới của tình thương và tình người.
Khép lại nỗi đau còn hằn trên thân xác của những nạn nhân bạo lực gia đình, gạt đi những dĩ vãng ngập những màu buồn của sự sợ hãi. Xin hãy chung
tay thắp lên những ngọn lửa tin yêu trong lòng mọi người, để mỗi ngày qua đi là mỗi ngày hoan hỉ trong niềm vui, hạnh phúc, và vấn nạn bạo lực gia đình mãi chỉ còn đọng lại với thời gian, để niềm vui trở về bên bàn cơm nhỏ, để tương lai rực sáng trong đôi mắt trẻ thơ và để đạo lí mà cha ông ta
đã dạy mãi được lưu truyền".
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






