Được tạo bởi Blogger.

Giới thiệu về tôi

Blogger templates

RSS

Pages

GIÁ TRỊ


Giá trị thực của con người là gì nhỉ? Đẹp, thánh thiện, giàu có, hay cống hiến nhiều...??? Nếu đẹp thì ta sẽ phải lo lắng sao cho đẹp hơn nhưng thời gian sẽ làm ta lão hóa dần. Hết đẹp thì sao? Thánh thiện ư? Vậy nếu tội lỗi thì ngã lòng ư? Giàu có ư? Vậy khi nghèo khó sẽ ra sao? Cống hiến ư? Tới một lúc không thể cống hiến nữa thì sao nhỉ?... Nếu tất cả cái bên ngoài mất đi thì cái gì còn lại? 
Nếu ta chỉ dựa vào những cái bên ngoài để đánh giá những giá trị về cuộc đời thì không có gì là đảm bảo là đứng vững cả. Chỉ có một điều có thể làm cho con người có giá trị vững chắc và mạnh mẽ đó là dựa vào Đấng đã làm ra mình, Thiên Chúa. Cuộc đời của ta không phải dựa vào những gì ta làm ra, làm được, nhưng dựa vào những gì ta LÀ. Ta là con trai và con gái cưng của Chúa. Thiên Chúa ấy, đấng yêu thương ta hơn ta yêu thương ta, Đấng ấy biết ta hơn ta biết ta. Vì thế ta có giá trị không vì những gì ta làm được mà ta được một ĐẤNG CAO TRỌNG NHẤT YÊU TA, điều này làm cho cuộc đời của ta có giá trị và khác biệt. 
Phải chăng vì thế Thánh Phaolô đã nói "Chúng ta là những kẻ ẩn náu bên Thiên Chúa, chúng ta được mạnh mẽ khuyến khích nắm giữ niềm hy vọng dành cho chúng ta. Chúng ta có niềm hy vọng đó cũng tựa như cái neo chắc chắn và bền vững của tâm hồn, chìm sâu vào bên trong bức màn cung thánh. Ðó là nơi Ðức Giêsu đã vào như người tiền phong mở đường cho chúng ta, sau khi trở thành vị Thượng Tế đời đời theo phẩm trật Menkixêđê." Dt 6,18-20
Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

THĂM VIẾNG


          Bà Tám quá tuổi bát tuần cứ chiều chiều đứng nhìn chân trời xa tít tắp như ngóng chờ ai đó. Cứ đúng hẹn Hoa lại đến thăm. Lần nào đến Hoa cũng có một chút gạo, ít hoa quả biếu Tám. Hôm nay, Hoa mang theo cái giỏ to hơn người.
Bà Tám: Con có cái gì vậy?
Hoa: Dạ, con có chục con vịt con biếu Tám nè.
Bà Tám: Để đâu được con.
Hoa: Tám để con.
          Vừa nói, Hoa vừa chạy từ trước ra sau cái canh nhà trống huơ trống hoắc với ba cặp mắt trong cái tối tăm tù mù liếc nhìn theo. Hoa quen ba cặp mắt ấy rồi. Ba đứa con của bà Tám bị bệnh đao, cứ y như chỉ biết ngồi một chỗ và cười cười
Hoa hỏi ba anh em: ăn gì chưa?
Ba anh em: Hê Hê…
Hoa:  Cười cái gì? Đói không?
Ba anh em: Hê Hê…
Bà Tám đỡ lời: Chúng ăn cháo rồi.
Hoa: Bánh nè, ăn đi.
Ba anh em: Hê Hê… cám ơ..n!
          Hoa ra phía sau nhà lấy cái sọt úp mấy con vịt vào. Đàn vịt kêu ầm ĩ. Ba anh em chạy ra chúi đầu vào cái sọt ngó xem đàn vịt.
Bà Tám: Tội nghiệp chúng chưa thấy con vịt bao giờ.
Hoa nhìn ba anh em nói: Gọi tên chúng đi. Vịt ..Vịt …
Ba anh em: Vịt .. Vịt …
          Hoa cầm cọng rau đưa cho ba anh em, đẩy tay vào cái sọt vịt. Đàn vịt tranh nhau ăn cọng rau. Ba anh em cười giòn giã.
Bà Tám: Lâu lắm rồi, Tám mới thấy chúng cười vui thế này. Cám ơn con Hoa à.
          Hoa mải đùa chơi với ba anh em và đàn vịt chắc chẳng nghe thấy.
Bà Tám nói to: Sao con tốt với Tám vậy?
Hoa: Không phải con tốt đâu. Chúa của con mới tốt với Tám. Chúa cho người đưa đến cho con gạo, rau, vịt để thăm Tám đó. Chứ con còn đi học đâu có tiền đâu mà. Con chỉ đến thăm Tám tôi. Tám cám ơn Chúa đi!
Ba anh em bập bẹ : Chúa .. Chúa...
          Suốt tuần qua, canh nhà thêm tiếng cười những tiếng nói bi bo : "Vịt .. Vịt" chen lẫn "Chúa… Chúa…" chẳng rõ ràng. Nhưng nhờ vậy ba anh em chạy nhảy tung tăng y như thể mấy chú bé mới lên ba. Lúc thì ba anh em bắt con vịt lên ôm vào người, khi thì cười giòn giã nhìn những con vịt ăn. Riêng mình ba Tám cứ trầm ngâm hoài.
Hoa: Tám có chuyện gì sao ít nói vậy?
Bà Tám: Uhm…
Hoa: Tám dấu con nha. Mai con hổng chơi với Tám nữa.
Bà Tám: Con đến chơi với Tám nha, Tám nói…
Hoa: Tám nói đi, con đến chơi hoài luôn.
Bà Tám ập ừ hồi lâu: Con có thể xin cha xứ đến cho Tám gặp không?
Hoa: Tám cũng biết cha xứ hả?
Bà Tám gật đầu: Lâu lâu cha có đến thăm Tám.
Hoa: Tám cần ngay không?
Bà Tám gật đầu: Ngay.
Hoa ù chạy đi mời cha xứ. Chỉ một loáng là cha xứ đến.
Cha xứ: Chào bà Tám. Tôi nghe bé Hoa nói bà có chuyện muốn gặp tôi?
          Bà Tám thấy cha xứ mà hai dòng nước mắt cứ trào ra. Hoa trố mắt nhìn. Hoa chưa thấy bà như thế bao giờ.
Cha xứ : Sao bà khóc? Có chuyện gì vào nhà rồi nói.
Bà Tám : Dạ. Cha có thể giải tội cho con không?
Cha xứ : Bà Tám nói thật hay đùa vậy. Từ hồi tôi về tới giờ có thấy bà Tám đi nhà thờ đâu.
Bà Tám: Dạ. dạ. Con là người công giáo nhưng từ ngày lấy chồng tới giờ…
Cha xứ gập gù: Tôi hiểu rồi. Bà còn nhớ dọn mình không?
          Bà Tám gục mặt xuống.
Cha xứ kẽ nói: Tôi sẽ giúp Bà.  
Cha xứ lớn tiếng gọi : Hoa, con ra ngoài sân chơi với các anh đi con.
          Chiều nay, căn nhà trống huơ trống hoắc bừng sáng chen lẫy tiếng cười giòn của ba anh em và gió chiều nhè nhẹ thổi bay những bụi bậm bám trên khe cửa gỗ.
          Hoa đang thả hồn ngắm cảnh hoàng hôn, cha xứ từ phía sau xoa đầu Hoa.
Cha xứ: Cha cám ơn con. Ngày nào con cũng thăm bà Tám à?
Hoa: Dạ, nhưng sao cha cám ơn con.
Cha xứ: Nhờ con mang lại tiếng cười cho nhà này mà bà Tám trở lại đạo sau hơn 60 năm đó.
Hoa bẽn lẽn: Con có làm được gì đâu cha. Tại con thấy tội Tám quá, Ở vậy nuôi ba con bị bệnh thế này, nên chiều chiều không đến thăm cũng nhớ.
Cha xứ: Một chút nho nhỏ mỗi ngày con dành cho Tám là quà tặng rất lớn cho Tám và cả các anh đây nữa. Nó làm cho Bà Tám từng ngày, từng ngày trở về với Chúa đó con. Con có thấy đây là phần thưởng cho con không?
Hoa cười: Dạ, con thấy cha giải tội cho Tám mà con vui như thể con được quà quý vậy.
Cha xứ cười: Cha cám ơn con!
Hoa e thẹn: Cha đừng cám ơn con. Cha cám ơn Chúa á.
Cha xứ: Ừ, cha con mình cùng đọc kinh tạ ơn Chúa nha.
          Ngay trong khoảng sân bé tí teo, cha và Hoa râm râm đọc kinh, phía sau bà Tám và ba anh em cũng bập bẹ đọc theo. Thiên nhiên như thể hòa cùng điệp khúc cảm tạ, nên mặt trời dâng cao trên đỉnh đồi và gió se se nhẹ như ướp lòng người trong hương chiều của hoa đồng nội quanh vườn.
Đọc kinh xong cha và Hoa quay lại.
Ba Tám lí nhí: Con quên kinh rồi.
Hoa nhanh nhẩu: Để mai con đến đọc kinh với Tám
Một chút bé nhỏ tưởng chẳng là chi. Như một giọt nước nhỏ trong biển cả chẳng là gì, lại có thể làm tràn ly. Một cánh én không làm nên mùa xuân nhưng báo hiệu cho mùa xuân đang đến. Thăm viếng tưởng chừng chẳng là gì nhưng có thể đổ đầy trái tim và cuộc sống của những ai được gặp gỡ, được viếng thăm niềm vui của Tin Mừng.

Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

VÀNG THẬT HAY ĐỒNG THAU?

Ngày xửa ngày xưa, bên Ai Cập có một vị hiền triết tên là Zun-Nun. Ngày kia, một anh thanh niên đến và hỏi ông:
“Thưa ngài, tôi không hiểu tại sao những người đáng kính như ngài luôn ăn mặc theo một cách giống nhau và luôn luôn đơn giản như vậy. Chẳng lẽ không cần chưng diện một tí, không phải để khoe khoang, nhưng còn vì mục đích khác nữa chứ, thưa ngài?”.
Nhà hiền triết chỉ cười và cởi chiếc nhẫn ở tay ra, trao cho chàng trai và nói: “Này anh bạn trẻ, ta sẽ trả lời câu hỏi của cậu, nhưng trước tiên cậu phải giúp ta việc này đã. Hãy cầm lấy chiếc nhẫn này và đi đến khu chợ bên kia đường, cậu hãy đổi nó lấy một đồng vàng”.
Cầm chiếc nhẫn đen đúa của Zun-Nun trên tay, chàng thanh niên tỏ vẻ nghi ngại: “Một đồng vàng? Tôi không chắc là chiếc nhẫn có thể bán được với giá đó”.
“Thử trước đã chàng trai, ai biết được điều gì có thể xảy ra?”. Chàng trai trẻ phóng nhanh ra chợ. Anh ta đem chiếc nhẫn vào hàng tơ lụa, rau cải, thịt cá và rất nhiều nơi khác. Nhưng sự thực là không ai đồng ý trả cho anh ta với cái giá đó. Anh ta quay về gặp Zun-Nun và nói: “Thưa ngài, không một ai đồng ý bỏ ra một số tiền nhiều hơn một đồng bạc để mua chiếc nhẫn này cả”.
Với một nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt trầm tĩnh, nhà hiền triết đáp lời: “Bây giờ anh hãy ra tiệm vàng ở cuối đường, đưa chiếc nhẫn này cho ông chủ. Đừng yêu cầu giá bán nhưng chỉ lắng nghe xem ông ta trả giá bao nhiêu”.
Chàng thanh niên đi đến tiệm vàng theo yêu cầu và sau đó quay về với vẻ mặt khác hẳn. Anh ta nói: “Thưa ngài, những lái buôn ở chợ rõ ràng không biết giá trị của chiếc nhẫn này, người chủ tiệm vàng đã đồng ý mua chiếc nhẫn này với giá một ngàn đồng vàng, và giá trị thật của nó thì gấp cả ngàn lần so với cái giá của những con buôn ở chợ”.
Zun-Nun mỉm cười và ôn tồn nói: “Đó là câu trả lời cho câu hỏi của anh. Không thể đánh giá con người mà chỉ dựa vào cách ăn mặc bề ngoài. Những lái buôn ở chợ định giá theo kiểu đó. Nhưng những nhà buôn vàng thì không như thế. Vàng và đá quý tồn tại bên trong mỗi con người, chỉ có thể được nhận ra và xác định giá trị nếu anh có thể nhìn thấu tâm hồn.
Cần có con tim để nhìn và cả một quá trình dài lâu. Chúng ta không thể ngang nhiên đánh giá người khác mà chỉ dựa vào những lời lẽ và cách cư xử trong một lúc nào đó. Nhiều lúc cái mà ta nghĩ là vàng hóa ra là đồng thau, nhưng thứ ta tưởng là đồng thau thì lại chính là vàng thật".
-SƯU TẦM-

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

ĐIỆN THOẠI

Thời nay, bất cứ ở đâu, đến chỗ nào người người đều không quên trang bị cho mình một vật liệu bên mình là điện thoại. 
- Cần liên lạc ... Alô 
- Lạc đường, cần hỏi ... Alô 
- Gặp trắc trở, cần giúp đỡ ... Alô 
- Buồn chán, cần tân sự ... Alô 
Thế là gần như có điện thoại, có tất cả. Nhưng điện thoại hết pin, hết tài khoản thì bó tay @. com
Cũng thế, đời ta cần nối nguồn với Thiên Chúa thường xuyên để nguồn nghị lực vươn tới, cần nạp thêm lòng mến để có thể hiệp thông với tha nhân. Có thế ta mới có thể giải quyết muôn vấn nạn trong cuộc sống. 
Xuân Hy Vọng.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CÂU CHUYỆN GIÁNG SINH

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

NHÀ HIỀN SĨ THỨ TƯ

"... tôi là người duy nhất lãnh nhận tất cả nơi Hài Nhi, bởi vì tôi chẳng có gì để tiến dâng cả..."

Có lẽ tôi cũng cần phải lên tiếng, bởi vì nếu hôm nay tôi im lặng, tôi sẽ là một tên vô ơn bạc nghĩa nhất trên đời. Tôi là một người đã đến bên hài nhi với hai bàn tay trắng và đã nhận tất cả nơi Giêsu. Tôi là một trong muôn ngàn người đến với Giêsu, nhận lấy thật nhiều rồi ra đi lặng lẽ. Tôi là người đạo sĩ thứ tư, người đạo sĩ đến sau cùng và Phúc âm không đề cập đến. Cố nhiên tôi cũng đã chuẩn bị một lễ vật dâng lên hài Nhi, nhưng vì lơ đễnh tôi đã để rơi rớt.
Ngày tôi phát hiện vì sao lạ, tôi đã mở kho tàng mình và lấy ra ba viên ngọc quí nhất để làm của lễ tiến dâng. Tôi đã chậm trễ dọc đường nên không tới kịp như ba vị trước.
Trên đường đi, tôi đã gặp một cụ già hấp hối, đói rét và bệnh tật nhưng không có ai chăm sóc. Tôi đã yếu lòng nên lấy ra một viên ngọc để nhờ người chăm sóc cụ già ấy. Đó là lý do đầu tiên làm tôi chậm bước. Ngày hôm sau, tôi lên đường một mình. Khi qua một khu rừng thưa, tôi nghe có tiếng thét thất thanh, tôi đã dừng lạc đà rồi tò mò chạy đến. Tôi thấy có mấy tên côn đồ muốn hành hung một phụ nữ. Tôi không đủ sức đánh chúng, nên đành phải rút viên ngọc thứ hai mà mua lấy tự do cho người bất hạnh kia. Thế là tôi chỉ còn một viên ngọc cuối cùng. Tôi quyết sẽ không phung phí vì bất cứ một lý do gì nữa. Nhưng rồi tôi lại không giữ được lời tôi nguyện.
Khi đến gần Bêlem, bỗng thấy lửa rực trời. Những người lính của Hêrôđê đang giết những trẻ em. Gần một ngôi nhà bốc lửa, một tên lính nắm xốc ngược một hài nhi định lấy gươm mà đâm thâu, và dưới chân là người mẹ quì khóc gào không ra tiếng… Tôi bỗng quên lời hứa với chính mình và đem viên ngọc thứ ba trao cho tên lính để nó trả đứa bé lại cho người mẹ khốn cùng. Thế là hết, tôi chẳng còn gì nữa. Tôi đã đi bao nhiêu đêm ngày đến đây mong triều bái vị vua mới sinh, thế mà tôi lại đến với hai bàn tay trắng. Dù sao thì tôi cũng phải đến để xin lỗi Ngài.
Tôi cúi mặt bước vào hang đá. Tôi nghẹn ngào khi thấy vàng ròng, nhũ hương và mộc dược của những người đi trước tôi. Tôi không còn lòng dạ nào nói lên lời xin lỗi. Tôi quì xuống cạnh máng cỏ, úp mặt vào lòng bàn tay, mặc cho dòng nuớc mắt tuôn trào.
Nhưng kìa, sao nước mắt tôi hôm nay ấm thế?… Không, không phải là nước mắt, nhưng là đôi tay ấm áp của Chúa Hài Nhi đang nắm lấy tay tôi. Chúa Hài Nhi không lộ vẻ trách móc, nhưng nhìn tôi âu yếm, trên môi nở một nụ cười. Và tôi cảm thấy tràn đầy bình an. Tôi chợt hiểu rằng, tôi là người duy nhất lãnh nhận tất cả nơi Hài Nhi, bởi vì tôi chẳng có gì để tiến dâng cả. Tôi hiểu rằng nếu tôi đến bên hài nhi với ngọc ngà châu báu thì có thể tôi đã trở về không, bởi vì lòng tôi đầy ắp tự mãn nên không còn chỗ để chứa chất bình an của Ngài. Nhưng tôi đã đến bên hài nhi với đôi bàn tay trắng, và cõi lòng trống không, vì thế tôi đã nhận được bình an tràn đầy.
Vì thế mà hôm nay tôi bắt buộc phải nói lên một lời cảm tạ. Tôi muốn nói với các bạn rằng nếu bạn còn một của cải vật chất hay tinh thần nào đó mà bạn dành cho Hài Nhi, thì hãy phân phát cho người khác; các bạn hãy đến bên Hài Nhi như tôi, đến với sự khó nghèo trong lòng và với hai bày tay trắng, thì rồi các bạn sẽ nhận được tất cả.

Trần Duy Nhiên

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

LẮNG!

Một lần tôi vô tình đánh rơi viên sỏi nhỏ vào ly nước, cùng lúc một chiếc lá chao nghiêng cũng rơi vào ly nước ấy. Bạn có biết chuyện gì xảy ra không? Viên sỏi lắng sâu xuống đáy ly, sóng nước không làm nó xê dịch. Chiếc lá nổi trên mặt nước, một cơn sóng li ti cũng làm cho chiếc lá chao đảo. 
Ở đời chẳng vậy sao? Muốn tâm an, ta phải lắng động. Tranh đua hơn thiệt giống chiếc lá nổi trên mặt nước, tâm sao bình? 
Hơn nữa, nếu bạn từng uống trà sành điệu. Ách hẳn bạn đã biết, trà chỉ ngon khi lá trà đã thấm và lắng xuống đáy ấm. Lá trà còn nổi trên mặt nước, trà chẳng ngon bao giờ. 
Cũng giống như trà, ta chỉ có thể đóng góp cho cuộc đời khi ta lặng lẽ, khiêm tốn và chờ đợi sự thưởng thức. 
Nhưng hành trình lắng động lại không đơn giản. Nó đòi hỏi  ta phải ra khỏi mình, phải chịu để cho cuộc đời nhào nắn, phải ẩn sâu trong khiêm cung đơn hèn. 
Ước chi, ta có thể lắng thật sâu nơi cung lòng và trong cuộc đời để ở đó chỉ mình  ta với Chúa trong an bình và hạnh phúc.
Xuân Hy Vọng

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHÚA ĐI VÀO ĐỜI CON


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

ĐỂ DẠY GIÁO LÝ HIỆU QUẢ HƠN

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Help Each Other & Love Each Other Never Stop Sharing


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

KỶ NIỆM ĐẸP

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

SÂN CHƠI CUỘC ĐỜI

Thế giới càng ngày càng đi vào toàn cầu hóa thì con người càng chạy đua với thời gian. Lắm khi mệt nhoài trên đường trường cuộc sống. Nhưng cuộc đời đâu chỉ là một thao trường, cuộc đời là một sân chơi, sân chơi luôn mời gọi ta sống tinh thần huynh đệ đại đồng, làm triển nở sự tin tưởng vào cuộc đời, hòa điệu với hoàn vũ. Sân chơi ấy bạn có muốn bước vào không.
TÌNH HUYNH ĐỆ ĐẠI ĐỒNG
Mỗi chúng ta ai cũng là kiệt tác, nhưng “không ai là một hòn đảo”. Chính vì thế ta luôn sống với anh em đồng loại. Liên kết thân thiết nhất là mái ấm gia đình, kế nữa là quốc gia chủng tộc, không ngừng lại ở đó mà còn đi xa hơn bằng sự liên đới “Tứ hải giai huynh đệ”
Chẳng thế “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”. Ai lại không thổn thức trước những nỗi đau của người bị thiên tai hoạn nạn mà có thể làm ngơ được lời mời gọi : “lá lành đùm lá rách”? Khi con tim băng giá trước nỗi đau của cộng đồng là chính lúc ta tự tách mình ra khỏi cộng đồng nhân loại.
Vâng, tình yêu là sân chơi rộng mở cho người người kết thân giao hảo, cho anh em xích lại gần nhau.
NIỀM TIN VỮNG MẠNH
Trong cuộc đời mỗi người có một vai chơi. Ta không thể dành vai chơi của bạn, cũng không thể nhờ ai chơi hộ. Ta là ta và bạn là bạn. Ta và bạn chỉ có thể đỡ nhau trong chốc lát nhưng rồi ai cũng phải tự đi trên đôi chân của mình.
Chẳng thế, khi ta đóng vai của người khác hoặc chạy theo người khác thì ta không còn la ta, và cuộc đời cũng trở nên vô vị.
Cuộc chơi nào cũng buộc ta phải tự tin để có thể chơi hết mình. Cuộc đời cũng thế, chỉ có ý nghĩa khi ta dám sống, dám phấn đấu, dám vượt qua gian khó mới mong có thành công.
HÒA ĐIỆU CUỘC ĐỜI
Cuộc chơi không dừng lại ở trò chơi, nhưng luôn để lại một ý nghĩa nào đó nhất định. Nơi sân chơi cuộc đời cũng thế, nó không dừng lại ở cuộc chơi, ở con người nhưng mở ra với cả hoàn vũ. Bởi xung quanh ta không chỉ có con người nhưng còn có thiên nhiên và muông thú
Một chút dừng chân ngắm cảnh núi sông hùng vĩ, hay sự chuyển dịch của tinh cầu, lòng ta lại chẳng hân hoan và thêm nhựa sống sao?
Sân chơi cuộc đời rộng hay hẹp hệ tại tình người, vui hay buồn hệ tại niềm tin của ta vào cuộc sống, hấp dẫn hay không tùy thuộc vào sự hòa đồng của mỗi người với dòng đời. Như thể nơi sân chơi cuộc đời, ta là người chơi và cũng là người điều động cuộc chơi. Vậy đừng để ta chạy miệt mài rong ruổi và đừng đứng để người khác kéo ta đi. Nhưng hãy “nắn lấy cuộc đời ta”!
Xuân Hy Vọng 

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHÚA LUÔN Ở CÙNG


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

TRIẾT LÝ CỦA NƯỚC

Người ta thường đồng hóa người nữ với nước. Cũng dễ hiểu vì người nữ là phái yếu, mềm mại, nhẹ nhàng, nước cũng thế. Triết lý của nước cũng chính là triết lý của người nữ? Nước thì sao nhỉ?
1. NHU THẮNG CƯƠNG
Tôi thường ưa thích vốc nước lên giữ cho thật chặt trong tay, nhưng bạn biết điều gì xảy ra không? Chỉ một loáng, nước đã không còn trong tay nữa. Nước nhẹ nhàng quá, mền mại quá, yếu ớt quá! Tưởng chừng chiếm được nước làm của riêng. Nhưng nước không nhượng bộ ai, nó độc lập không chịu lệ thuộc và không để ai nắm giữ. Trong lúc vô tình, tôi lỡ tay đánh rơi một hòn đá vào lòng biển, nước trao nghiêng, rồi nhậm chìm đá vào đại dương sâu thẳm và phẳng lặng. Tôi chợt nhận ra; nước yếu đó nhưng không một sức mạnh nào thắng nổi, hay có thể làm nó nản lòng, nhụt chí ngưng dòng chảy được. Thật vậy ta không thể cắt đứt dòng chảy của nước. Một lưỡi kiếm xé toang dòng nước nhưng kiếm chưa kịp lên khỏi mặt nước, nước đã đầy lại và lại chảy như chưa từng có lưỡi kiếm đụng vào.
Nước nhẹ nhàng nhưng đầy cương quyết, mền mại nhưng không nhu nhược, yếu ớt nhưng không yếu đuối! Tự trong nước có sức mạnh để thắng cái mạnh mà người đời thường nói: “nhu thắng cương”.
Đâu phải có sức mạnh cơ bắp mới là hùng mạnh. Đâu phải miệng rộng, oai to, chức lớn mới là ngon. Tôi còn nhớ: Catarina – một nữ nhi thường tình – không giàu có, không đẹp nghiêng nước nghiêng thành,  không học vấn, không vĩ đại nhưng đưa cả giáo triều từ Avinon trở về Vatican; một việc mấy thế kỷ và bao người không làm được.
2. NƯỚC CHẢY ĐÁ MÒN
Nền kinh tế thị trường ngày ngày đang đẩy ta chạy, chạy thật nhanh. Lắm lúc ta không đủ khiên nhẫn chờ đợi nữa. Ta thích làm việc vĩ đại mà quên những công việc bình thường.
Nhưng mỗi khi dầm mình trong nước, bạn có thấy sức nước chảy không? Rất êm nhẹ. Nhưng “nước chảy đá mòn” đó! Đá tưởng mình cứng rắn, nào ngờ một sức nước âm ỉ ngày đêm qua thời gian đá lại mòn. Đá có hay mình đang bị mòn không nhỉ?
Đó chính là con đường thơ ấu của Têrêsa Hài Đồng Giêsu, con đường của tình yêu “làm tất cả những công việc bình thường với tình yêu phi thường”. Cúi xuống để nhặt một cọng rác rơi để cứu các linh hồn, tầm thường quá nhưng đó lại là công việc của thánh nhân
3. TRẦM LẮNG NÊN SỨC MẠNH
Bạn nghĩ sao khi nước “vùng dậy” thành vũ bão, sức nước tàn phá đến chóng mặt. Kinh khiếp! Bạn có hay bão tố hoành hành như hổ gầm long trời lở đất thì nơi mắt bão lại bình yên. Có lạ kỳ không? Thật đó!
Hơn bao giờ đời dạy ta phải vươn lên nỗ lực không ngừng, nên lắm khi ta chạy đến mệt nhoài trên đường trường cuộc sống. Có khi ta gian lận xúc xiểm hất cẳng anh em để mình vươn lên. Nước không gian lận, không mệt nhọc cố gắng, nó lặng thinh. Cái lặng thinh của nội tâm, của trầm lắng để chính trong thinh lặng nó nhân rộng nội lực đến cực mạnh.
Phải chăng Đức Maria, mẫu ngừời trầm lặng đã suy đi nghĩ lại trong lòng. Mẹ đã trở nên người nữ diễm phúc hơn mọi người nữ.
Vâng chỉ khi ta trầm lắng ta mới có thể thấy rõ về ta, hiểu rõ về người. Cổ nhân nói: “biết người, biết ta, trăm trận, trăm thắng”
Nước là thế còn tôi và bạn thì sao? Biết bao người nữ đã lấy triết lý của nước làm nên triết lý sống cho riêng mình. Họ đã trở nên thánh nhân đáng ca ngợi. Ước chi triết lý của nước cũng là triết lý sống của tôi và bạn để mỗi người  chúng ta sẽ lớn lên bằng những việc bình thường với một tình yêu phi thương trong mềm dẻo, đầy cương quyết và quả cảm.
Xuân Hy Vọng


  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

SƯ PHẠM GIÁO LÝ

SƯ PHẠM GIÁO LÝ

Mục tiêu khóa học
*    Xây dựng các mảng đề tài phong phú nhằm đáp ứng nhu cầu học hỏi của các GLV về giáo dục đức tin Kitô giáo cho tương lai
*    Chuẩn bị hành trang cho các GLV trong sứ vụ
*    Giúp GLV tự tin điều hành tổ chức và sinh hoạt
*    Giúp các GLV tự soạn bài, giúp đúng lớp một cách năng động, sáng tạo và hấp dẫn, cùng biết cách tổ chức các chương trình sinh hoạt giáo lý cách tự tin.
Phương Hướng Hoạt Động
*    Đào sâu tâm linh và cuộc sống
*    Học trong vui tươi, kỷ luật và thực hành ngay tại lớp
*    Chen lồng lý thuyết và kỹ năng. Giờ học và sinh hoạt luôn song hành
*    Tận tâm, mưu cầu lợi ích cho học viên


Nội dung
PHẦN I :
*    Giáo lý
*    Giáo Lý Viên bạn là ai?
*    Đức Giêsu, nhà sư phạm giáo lý.
*    Mấy nguyên tắc sư phạm
*    Diễn tiến giờ giáo lý
*    Phương pháp dạy giáo lý
*    Linh hoạt viên giáo lý.
*    Giáo án
*    Bài soạn mẫu
*    Việc tổ chức dạy - học Giáo Lý
*    Sư Phạm Đức tin
*    Tâm lý lứa tuổi.
*    Chín cách sửa phạt
*    Phương pháp thiết kế một chương trình
*    Phương pháp tổ chức các sự kiện
*    Tổ chức chiến dịch thi đua
*    Tổ chức trò chơi lớn.
*    Tông Huấn Dạy Giáo Lý trong thời đại chúng ta
*    Bản ghi nhớ
*    Một số hướng dẫn của Giáo Hội về việc dạy Giáo Lý
PHẦN II :
*    Tổng quan về GLHTCG
*    Mặc khải - Kinh thánhh - Thánh truyền
*    Phụng vụ
*    Bí tích
*    Các nguyên  tắc luân lý
PHẦN III:
*    Những điểm căn bản của TNTT
*    10 điều tâm niệm TNTT
*    Ý nghĩa màu khăn trong TNTT
*    Ý nghĩa đồng phục TNTT
*    Phương pháp hàng đội, huấn luyện tông đồ đội trưởng.
*    Đức tính vai trò đội trưởng.
*    Tinh thần đội.
Phương pháp đọc kinh thánh bằng 4 giai đoạn. 

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS